Tay Dạ Thiên Hàn sờ lên ngực Sở Hành Vân chỉ truyền đến ấm áp, khiến cho nàng không khỏi nghĩ đến màn điên cuồng vừa nãy, nụ cười trên mặt, thoáng chốc có e thẹn.
Nàng biết, sau ngày hôm nay, Sở Hành Vân sẽ khắc sâu trong lòng nàng, không cách nào quên được!
Vù!
Lúc này, một thanh âm vang lên.
Trên người Dạ Thiên Hàn, một khỏa ngọc thạch tỏa ánh sang màu đỏ lướt ra ngoài, trôi nổi trên không, thả ra khí tức tà ác, đó chính là Thiên hồn khống tâm thạch.
-Thủy Lưu Hương, rốt cục đi tới nơi nào?
Hai con mắt Dạ Thiên Hàn trầm xuống, trong con ngươi lóe lên phong mang âm lãnh, nhưng nàng quay đầu lại, nhìn phía Sở Hành Vân, con ngươi lạnh lẽo nhất thời trở nên ôn nhu, tuôn ra đầy tâm ý yêu say đắm.
Chỉ thấy sắc mặt của nàng chăm chú nhìn Sở Hành Vân một chút, lập tức chẫm rãi đứng lên, cẩn thận từ li từng tí hướng thánh điện đi ra ngoài, cử chỉ cẩn thận, chỉ lo phá giấc ngủ của Sở Hành Vân.
Kỳ thực, Dạ Thiên Hàn vốn có thể chờ Sở Hành Vân tỉnh lại.
Nhưng lý do nàng không nói lời từ biệt, một trong những nguyên nhân đó là thiên hồn khống tâm thạch phát hiện ra hình bóng Thủy Lưu Hương, nhưng chủ yếu, nàng vẫn là một thiếu nữ e thẹn.
Dạ Thiên Hàn tuy là thiên tài yêu nghiệt của Cửu hàn cung, lòng dạ cực sâu, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, nhưng đối với tình yêu nam nữ, thì hoàn toàn không biết gì, chỉ là một tờ giấy trắng.
Hôm nay, nội tâm đông cứng của nàng đã nát, khắc sâu hình bóng Sở Hành Vân, hai người bọn họ còn hoan hỉ, tận cùng điên cuồng!
Tất cả những thứ này, để Dạ Thiên Hàn cảm giác được mĩ diệu giữa nam nữ, nhưng tóm lại có chút đột nhiên, nàng vẫn không nghĩ ra tư thái khi đối mặt với Sở Hành Vân.
Thiên hồn khống tâm thạch phát sinh dị tượng, rất đúng lúc, là một cái cớ để Dạ Thiên Hàn rời đi.
Lạch Cạch!
Bước ra khỏi Tề Tinh thánh điện, Dạ Thiên Hàn bỗng dừng bước, nàng quay đầu lại, hai con mắt ôn nhu nhìn Sở Hành Vân, dừng lại chớp mắt mới thu hồi con mắt lưu luyến cấp tốc bay khỏi Tề Tinh thánh điện.
Sau khi Dạ Thiên Hàn rời đi, không bao lâu sau, hai hàng lông mày Sở Hành Vân giật giật, trong miệng phát sinh một tiếng ô ô.
-Đây là nơi nào?
Hắn có chút vất vả mở hai mắt, ánh mắt nhìn chung quanh, phát hiện mình đang ở một cung điện rộng lớn, bốn phía, không có một bóng người, khắp nơi lộ ra yên tĩnh.
Sở Hành Vân đứng dậy, bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra trước đó.
-Ta nhớ, Dạ Thiên Hàn bị cuốn vào tinh quang bạo vũ, ta vì cứu nàng, cũng vọt vào, đồng thời bước vào nguy hiểm, thành công lợi dục dẫn lực của hắc động trọng kiếm phá đi mắt trận.
-Tòa cung điện rộng lớn trước mặt, hẳn là Tề Tinh thánh điện chân chính, bất quá, lúc đó ta bị thương nặng, trong đầu, thậm chí còn hiện ra hình bóng của Lưu Hương, nhưng vì sao, hiện tại ta không bị thương chút nào?
Sở Hành Vân biết đầu óc hiện ra mơ hồ, trong đầu có vô số nghi hoặc.
Lúc đó, hắn đọt phát bạo vũ tinh quang đáng sợ, toàn thân trọng thương, tiến vào trạng thái hôn mê, sau đó lại ăn vào tử linh băng tâm đan, dương khí đại thịnh, suýt nữa bạo thể mà chết.
Thân thể biến hóa liên tiếp, làm cho Sở Hành Vân đối với đoạn ký ức này, không có nửa điểm ấn tượng, bao quát cả việc hắn cùng Dạ Thiên Hàn ân ái điên cuồng, cũng không nhớ chút nào.
-nếu không nhớ ra, vậy thì thôi.
Suy tư một phen không có kết quá, Sở Hành Vân cũng không cố gắng nữa, tầm mắt hắn nhìn ra phía trước, trong con ngươi hiện ra một vẻ chờ mong, chậm rãi bước ra, bước vào bên trong Tề tinh thánh điện.
Thiên hồn khống tâm thạch xuất hiện dị tượng, rất đột nhiên, trước đó, Dạ Thiên Hàn cũng không có thăm dò Tề Tinh thánh điện, cho nên cả tòa thánh điện, bảo tồn hoàn hảo, không có vết tích con người nào.
Một viên tinh quang lập lòe trôi nổi trước mặt, phảng phất như thủ vệ vậy, thủ hộ Tề Tinh thánh điện.
Lúc Sở Hành Vân xuyên qua ngôi sao hắc quang trước mắt, hắn như cảm giác được một luồng khí tức âm lãnh, xung quanh có từng ngôi sao chấn thủ, ánh sao long lanh, khiến cho Sở Hành Vân cảm giác không thoải mái.
-Sau khi tinh quang rơi xuống, hết thảy tinh quang đều ở chỗ này, phảng phất như là một phần của Tề Tinh thánh điện.
Sở Hành Vân nhìn về từng viên tinh thần trước mặt, hắn không có vì vậy mà dừng lại, không ngừng thâm nhập tề tinh thánh điện.
Rất nhanh, Sở Hành Vân đi đến nơi sâu nhất thánh điện, nơi này, tựa hồ như một quảng trường, bốn phía, trên hư không đều có ngôi sao, con số lên tới ngàn vạn, sáng tỏ như ban ngày.
Hai hàng lông mày Sở Hành Vân nhíu chặt, ở ngay phía trước hắn, giữa quảng trường, có một bệ đát, phía trên bệ đá, có một Bích ngọc chi thi tạo hình kỳ lạ, nhẹ nhàng trôi nổi trong hư không.
Cái Bích Ngọc Chi Thi, Sở Hành Vân cũng chưa từng gặp qua, cực kỳ xa lạ, nhưng cái này tản mát ra khí tức chìa khóa, hắn khá quen thuộc, lại cùng khí tức Thủy Lạc Thu.
-Xem ra đây chính là mấu chốt tiến vào hành cung tiên chủ
Trong mắt Sở Hành Vân lóe lên một vệ tinh mang, thân hình lược động, nhanh chân hướng tới bệ đá.
Những vào lúc này, trong thiên địa, ánh sao lâp lóe, một luồng khí tức khủng bố giáng lâm thế gian, chỉ một lát, liền để tâm thần Sở Hành Vân cuồng chiến, giương mắt nhìn lên, nơi bên trên vòm sao trồi lên một cái ngân hà, óng ánh trói mắt, bao phủ trời cao, không ngừng mở rộng.
Mà ngân hà này, Sở Hành Vân chỉ liếc mắt nhìn, liền khiến cho linh lực của hắn điên cuồng lưu chuyển không chút quy luật, dường như có ý chí vô hình vô ảnh mà khủng bố vậy, đã rót vào sâu trong óc, nghiền ép hắn.
Sở Hành Vân đập chân xuống, hặc động trọng kiếm cầm ở tay, trong phút chốc, một luồng ánh sáng đen hủy thiên diệt địa từ phía dưới phóng lên trời, kiếm sinh lực hút, càn quét tứ phương, dời đi hết thảy ngôi sao.
Nhưng mà, con số ngôi sao quá nhiều, mỗi một ngôi sao đều có sức mạnh, lan tràn xuống, trấn áp hư không, múa may cuồng loạn, gắt gao thủ hộ bệ đá, lần thứ hai áp bức trên người Sở Hành Vân.
Thanh âm ầm ầm vag lên, từng ngôi sao chuyển động, trực tiếp từ trên cao rơi xống, lưu quang long lánh, uy thế thịnh hơn mấy lần, ép hư không thành gợn sóng.
Sở Hành Vân cầm thật chặt hắc đọng trọng kiếm, giơ tay ra, ánh sáng màu đen long lánh, tiếp xúc được với ngôi sao, sức mạnh kinh khủng bộc phát ra, đưa tới dư âm đáng sợ, bụi mù đầy trời.
-Cho dù nhiều ngôi sao hơn nữa, cũng chỉ là vật vô chủ, lực hút hố đen, phát cho ta!
Thanh âm Sở Hành Vân vang cao lên, kiếm ý sông tận cửu tiêu, hắc động trọng kiếm phát ra lực hút vô hình, tàn phá bừa bãi hư không, thẩm thấu đến bên trên từng ngôi sao, đồng thời ngăn chăn ánh sáng ngôi sao, mạnh mẽ ổn định hiện trạng.
Thấy cơ hội này, Sở Hành Vân bước chân nhanh ra, vọt tới phía trước, năm ngón tay mơ, tìm tòi liền muốn đem viên bích ngọc chi thi này bỏ túi.