Lời nói của Cổ Phồn Tinh vừa rơi xuống, đám người chiến ý trùng thiên, từng đạo tinh quang óng ánh tỏa ra, đem đêm tối chiếu sáng như ban ngày.
Ngàn vạn đầu linh thú phi hành thiểm lược trên không trung, tiếng xé gió chói tai, khiến cả vùng không gian rung động, đập vào mắt là cảnh tượng cuồng phong đầy trời, bóng đen lay động.
Ánh mắt Cổ Phồn Tinh lạnh lẽo, hai con mắt ngón nhìn phương hướng Vạn Kiếm Các, thét lên:
-Lên đường!
Ào ào ào!
Tất cả mọi người đều bắt đầu thiểm lược rời đi giữa trời đêm, hướng phía trước phi nước đại, thanh thế mênh mông cuồn cuộn, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
-Lần này xuất phát, nhất định phải khiến Vạn Kiếm Các trả nợ bằng máu!
Trong thành trì, rất nhiều người ngẩng đầu nhìn theo đội ngũ cuồn cuộn rời đi, trong con ngươi lập lòe ánh sáng hưng phấn.
Trong ba ngày, Tinh Thần cổ tông tụ tập vô số cao thủ, xếp thành hàng thành trận, hướng về Vạn Kiếm Các đòi công đạo.
Bọn họ tràn ngập tự tin, chời đợi đội ngũ chiến thắng khải hoàn trở về.
Thanh thế ở Thánh Tinh Thành chấn động như thế Sở Hành Vân tự nhiên có thể cảm nhận được.
Hắn nghiêng người, đứng thẳng trong hư không, nhìn về phía đội ngũ xa xa, khóe miệng lộ ra một nụ cười, nỉ non nói:
-13 vạn cao thủ tinh nhuệ, xem ra Cổ Phồn Tinh đối với Vạn Kiếm Các thù hận vượt xa dự đoán của ta, bất quá ngược lại là một chuyện tốt, có thể khiến ta bớt không ít phiền phức.
Dứt lời, Sở Hành Vân biến mất, thân hình hòa vào trong bóng đêm, hướng về phía Lạc Tinh Uyên chạy đi.
Tốc độ của hắn rất nhanh, yên tĩnh không tiếng động, chốc lát ,Lạc Tinh Uyên rộng lớn hoang vu đã hiện ra trước mặt Sở Hành Vân.
Từ sau khi Liễu Mộng Yên chưởng quản thiên tai linh châu, cả Tại Họa Chi Khí tràn ngập Lạc Tinh Uyên, người của Tinh Thần Cổ tông không cách nào đi vào, càng không cách nào tra xét.
Vì vậy Lạc Tinh Uyên càng trở nên hoang vu, Tai Họa Chi Khí tràn ngập, không chút sinh cơ.
Sở Hành Vân hạ xuống mặt đất, thời điểm đi tới vị trí khe nứt, không gian phía dưới đột nhiên có một đạo thân ảnh bay lên trời, nháy mắt liền xuất hiện trước mặt Sở Hành Vân.
-Tiểu tử, ngươi đến rồi.
Một đạo thanh âm oán giận từ trong miệng Lận thiên Trùng phun ra, hắn mạnh mẽ trừng mắt nhìn Sở Hành Vân một chút, hừ một tiếng nói:
-Ròng rã ba ngày không có nửa điểm tin tức, khí tức cũng biến mất không để lại chút gì, nếu như ngươi không đến ta còn tưởng rằng ngươi xảy ra chuyện gì bất ngờ.
Lời nói tuy mang theo một chút tức giận nhưng Sở Hành Vân có thể cảm giác được sự ân cần của Lận Trùng Thiên, trên mặt ý cười xán lạn, ngưng giọng nói:
-Ba ngày này ta phải giám sát mật thiết nhất cử nhất động của Tinh Thần cổ tông, không thể để xảy ra nửa điểm sai sót.
Dứt lời hắn bước lên một bước.
Vù một tiếng!
Linh thức mạnh mẽ tràn ngập, đem cả một vùng không gian toàn bộ bao phủ ở bên trong, đồng thời, khí tức mạnh mẽ chỉ thuộc về Sở Hành Vân, cũng thuận theo tràn ra, truyền tới mỗi một ngóc ngách trong không gian.
Lập tức, Sở Hành Vân hướng về phía trước,tiến đến khe nứt giam cầm Liễu Mộng Yên, nhưng không giống trước đây chính là, nơi đó, đã không còn hoang vu, mà sừng sững mấy toà lầu các.
Đi tới một tòa lầu các, trong tầm mắt của Sở Hành Vân xuất hiện một người đàn ông trung niên, hắn ngồi khoanh chân, đầu hơi cúi, rõ ràng đang rơi vào trầm tư với ván cờ trên bàn, đối diện hắn là một lão giả áo xanh, tay vuốt râu, trên mặt đầy ý cười hiền lành.
Cách đó không xa, hai tuyệt đại giai nhân cũng đứng cạnh nhau, trên người các nàng tràn ngập linh lực chất phác, sức sống ngời ngời, khí tức cũng đồng dạng mạnh mẽ.
Cảnh tượng như một bức tranh an tường, yên tĩnh, tràn ngập cảm giác ấm áp.
Phảng phất là nhận ra được cái gì, Liễu Mộng Yên ngẩng đầu lên, khi thấy Sở Hành Vân cách đó không xa, con ngươi không khỏi cong lên, nhẹ giọng gọi:
-Vân nhi.
Lời nói vừa dứt, hai người Sở Tinh Thần cùng Mạc Vọng Công đang chơi cờ, đồng loạt nhìn về phía thanh niên áo đen, thân thể chậm rãi đứng lên, trên mặt lộ ra nụ cười.
-Sở đại ca!
Lạc Lan thu linh lực vào trong cơ thể, vọt thẳng tới trước người Sở Hành Vân, miệng nhỏ nhắn khẽ gọi,nhất thời không biết nói gì, đứng ngây ra tại đó.
Sở Hành Vân cười nhạt, đưa tay sờ sờ đầu Lạc Lan, mang theo kinh ngạc nói:
-Trong một khoảng thời gian ngắn, liền tiến vào địa linh tầng bảy, tốc độ tu luyện thật nhanh.
Ngày đó Lạc Lan tỉnh lại, phóng ra bảy đóa sen khiến Thụy Liên võ linh vì vậy mà cũng đạt đến cấp bảy.
Sức sống mãnh liệt khiến nàng thuận lợi tiến vào Địa linh cảnh giới, mà linh hải cũng mạnh mẽ hơn, tốc độ tuy luyện cũng tăng nhanh không ít.
Sở Hành Vân không nghĩ tới, chỉ qua một tháng tu vi của Lạc Lam đã đạt tới Địa Linh tầng bảy, đồng thời sắp bước vào tầng tám, tốc độ tu luyện như thế có thể nói là vô cùng khủng bố!
-Để không trở thành gánh nặng của Sở đại ca, một tháng qua ta đều thời khắc khổ luyện, rốt cuộc cũng có thể hoàn toàn khống chế Cửu Tinh Thụy Liên võ linh, Mục bá bá còn nói qua một thời gian nữa ta có thể đột phá tiến vào Thiên Linh Cảnh giới.
Lạc Lan đuôi mắt cong cong, khuôn mặt chăm chú, nhìn qua cực kỳ đáng yêu.
-Lấy thiên tư của Lạc Lan, tiến vào thiên linh cảnh giới cũng không phải việc khó khăn, nhưng cũng không được sơ ý.
Sở Hành Vân lại xoa xoa mái tóc dài của Lạc Lan, ngữ khí giả vờ nghiêm túc, nhưng trong lòng không khỏi thầm than Cửu Tinh Thụy Liên Võ Linh quả nhiên mạnh mẽ .
Cửu Tinh Thụy Liên Võ Linh, ẩn chứa sức sống vô cùng vô tận, giờ khắc này Lạc Lan, có thể tỏa ra bảy tầng cánh sen, nói cách khác, giờ khắc này Cửu Tinh Thụy Liên Võ Linh mới chỉ là thất phẩm.
Dù vậy, tốc độ tu luyện của Lạc Lan, cũng là cực kỳ kinh người, hai tháng liền có thể tiến vào Thiên Linh Cảnh giới.
Xèo! Xèo! Xèo!
Giữa lúc Sở Hành Vân suy tư, xa xa, truyền đến từng đạo từng đạo âm thanh xé gió.
Người tới, chính là Tuyết Khinh Vũ cùng Tần Vũ Yên.
Hai nữ nhìn thấy Sở Hành Vân, trong con ngươi xinh đẹp đều là xẹt qua một vệt tinh mang, nhưng rất nhanh, vệt tinh mang này liền tản đi, mơ hồ nổi lên một ít vẻ ảm đạm bất đắc dĩ.
Các nàng nhìn thấy Sở Hành Vân bình yên trong lòng tràn ngập vui mừng, chỉ là các nàng cũng có thể rõ ràng cảm giác được khí tức trên người Sở Hành Vân biến hóa, càng thêm cường đại rồi, đã đạt đến Âm Dương Cảnh giới.
Chênh lệch giữa hai nàng cùng Sở Hành Vân, như lạch trời vậy, càng ngày càng xa xôi, dù đứng sóng vai nhưng khoảng cách trong đó khó mà có thể rút ngắn.
Phía sau Tuyết Khinh Vũ cùng Tần Vũ Yên là đám người Sở Hổ cùng Dương Viêm, thời điểm bọn họ nhìn thấy Sở Hành Vân, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, vội vàng chạy nhanh tới.
Cuối cùng là thân ảnh của Vũ Tính Huyết..
Trên mặt hắn cũng không có thần sắc vui mừng, lạnh lùng như thường, thân thể cũng không tiến tới trước người Sở Hành Vân , mà lẳng lặng đứng trên lầu các , hai tay khoanh trước ngực , bất động, gió đêm thổi tung bay áo choàng như máu.
Đến đây, một đám nhân vật trọng yếu ở Tề Thiên Phong, lần thứ hai tập hợp!