Thời gian một tháng, mặc dù ngắn, nhưng tất cả mọi người đều có tiến bộ, khí tức mỗi người, không chỉ có cường thịnh, mà tràn ngập tư thế lăng vân, có vẻ cực kỳ tự tin.
Mà luồng tự tin này, bắt nguồn từ nỗ lực của mọi người, càng bắt nguồn từ tín nhiệm của mọi người đối với Sở Hành Vân, rất chân thành.
-Thiếu chủ, tu vi của ngươi…
Sở Hổ bước nhanh tới, khi hắn cảm giác được thiên địa chi lực trên người Sở Hành Vân, không khỏi sững sờ, ánh mắt đột nhiên đọng lại.
Phải biết rằng, đối với tu giả bình thường, muốn tiến vào thiên linh cảnh, độ khó rất lớn, ngoại trừ cần tài nguyên to lớn ra, càng cần có thiên phú, hơi thiếu một chút, đều không thể được.
Thiên linh cảnh đã như vậy, âm dương cảnh càng như thế.
Đây chính là lý do, cả tòa Vạn Kiếm Các, cường giả âm dương cảnh chỉ có mười tám người, tài nguyên tu luyên trong đó, rất lớn, người bình thường không cách nào tưởng tượng ra.
Không chỉ có Vạn Kiếm Các, ngũ đại thế lực còn lại, người có tu vi âm dương cảnh, đã ít lại càng ít.
Cho nên, khi Sở Hổ cảm nhận được khí tức của Sở Hành Vân, khó có thể không thất thần, tốc độ Sở Hành Vân tiến cấp, quá kinh người, một thời gian ngắn, liền tiến được bảy tầng, đạt đến âm dương cảnh.
Nghe được lời của Sở Hổ, mấy người Dương Viêm cũng lấy làm kỳ lại, không tới 20 tuổi, liền bước vào âm dương cảnh, Sở Hành Vân lại phá vỡ nhận thức của mọi ngời.
-Sự tình liên quan tới tu vi, ta tạm thời không nói chuyện, thương lượng chính sự đi.
Đầu tiên Sở Hành Vân quay về phía mọi người nở nụ cười, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc, lời vừa nói, để mọi người thu lại vẻ mặt, bước nhanh tới.
Vẻ mặt Vũ Tĩnh Huyết biến đổi, thân hình thiểm lược, đi tới gần, trong hai con người, dần dần hiện lên chiến ý.
Thấy mọi người tới gần, Sở Hành Vân cũng không tiếp túc lề mề, lật bàn tay một cái, lấy ra một tờ địa đồ.
-Thời gian ở Tề Thiên phong, ta để cho các ngươi tập kết sức mạnh, thừa dịp lục tông đại bỉ, lẻn vào thánh tinh thành, cũng ẩn náu, chờ đợi thời cơ động thủ, giờ khắc này, các thế lực rút khỏi Thánh Tinh thành, chính là thời cơ động thủ tuyệt hảo.
-Chỉ có điều, kế hoạch có thay đổi.
Sở Hành Vân đưa tay ra, chỉ về phía trung ương địa đồ nói:
-Lạc Tinh Uyên, ở vào nơi sâu thánh tinh thành, nơi đây hẻo lánh, nhưng vị trí đặc thù, chính là nơi hội tụ mắt trận của đại trận hộ sơn.
-Hả?
Liễu Mộng Yên nghe được Sở Hành Vân nói, lập tức phát sinh một tiếng kêu lên.
Đã từng là thiên tài số một Tinh Thần Cổ Tông, nàng rất rõ lời này của Sở Hành Vân, lông mày nhíu lên:
-Nói cách khác, nếu như ta muốn thoát vây, nhất định phải mạnh mẽ phá tan những mắt trận này.
Gông xiền trên người Liễu Mộng Yên đã sớm được giải trừ, nhưng ở bên dưới nền đất Lạc Tinh Uyên, chôn vô số linh trận, những linh trận này đan xen lẫn nhau, rất thả ra vô số uy thế, gắt gao áp bức Liễu Mộng Yên.
Trải qua hơn mười năm chịu áp bức, thân thể nàng, đã bị linh trận ràng buộc,linh trận không phá, căng bản nàng không thể bình yên thoát thân, rất dễ gặp phải phản phệ.
-Không sai.
Sở Hành Vân gật đầu, trong miệng phun ra hai chữ, nguyên nhân là vì Lạc Tinh Uyên có vị trí đặc thù, Liễu Mộng Yên mới bị giam cầm ở nơi này, đến hơn mười năm, đều không thể đi khỏi nửa bước.
Hắn dừng một chút, tiếp tục mở miệng:
-Đại trận hộ tông của Tinh Thần Cổ Tông, bắt nguồn từ Vạn tinh cổ trận, tuy không chọn vẹn, nhưng muốn loại bỏ trong nháy mắt, độ khó rất lớn, nhất định phải tập hợp lực lượng của mọi người.
Lời này vừa ra, vẻ mặt đoàn người ngưng lại, tâm thần tập trung cao độ, tinh thế nghe từng chữ.
-Mất trận, âm dương tứ tượng, chỉ có tứ đại mắt trận gặp phải chấn động, nơi trung ương sẽ xuất hiện vết rách, cả tòa Hộ tông đại trận, sẽ từ từ tan vỡ.
Sở Hành Vân quay đầu về phía Liễu Mộng Yên, nói:
-Mẹ, vị trí khe nứt này, chính là trung ương Lạc Tinh Uyên, ngươi nhất định phải ở lại nơi đây, một khi xuất hiện vết rách, liền toàn lực thôi thúc Thiên châu, mạnh mẽ dập tắt trung ương mắt trận.
Nói xong, Sở Hành Vân lần thứ hai quay đầu về phía Lận Thiên Trùng:
-Mặt đông, tuy ít đại trận, nhưng uy thế mạnh mẽ nhấn, liền giao cho Lận tiền bối phụ trách.
-Được!
Lận Thiên Trùng mang theo ý cười nhạt, nhưng trong con ngươi, hiện lên từng đạo tinh mang sắc bén.
-Mặt nam, đại trận dày đặc nhất, nếu muốn phá tan trong một lần, nhất định phải mượng lực lượng cực sất, phương vị này, chỉ có Tĩnh thiên quân có thể đảm nhiệm được.
Sở Hành Vân nhìn về phía Vũ Tĩnh Huyết, Vũ Tĩnh Huyết hừ lạnh một tiếng, rời ánh mắt qua, nhìn về phía nam xa xa, giống như đang suy nghĩ phá trận như thế nào.
Thấy thế, Sở Hành Vân lấy ra một cái nhẫn trữ vật, ném vào tay Vũ Tĩnh Huyết, nói:
-Mắt trận phía nam dày nhất, thời gian xung phong, khó tránh khỏi liên lụy, 3000 bộ Tinh Văn khải này, chính là độ vật thiết yếu.
Đột nhiên Vũ Tĩnh Huyết cau mày, khi hắn nhìn Tinh Văn Khải bên trong nhẫn trữ vật, ánh mắt đột nhiên đọng lại, ngẩng đầu lên, lại nghe được tiếng của Sở Hành Vân truyền tới:
-Sau khi phá tan đại trận, cần phải mượn lựng lượng xung phong của Tĩnh Thiên quân, một người cũng không thể tổn hại.
Trong lời nói, Vũ Tĩnh Huyết cảm nhận được từ trong con ngươi Sở Hành Vân, được một tia ma ý, đầu tiên là sững sờ, sau đó yên lặng nhận lấy nhẫn trữ vật, thần thái thiết huyết.
Sở Hành Vân nở nụ cười thỏa mãn, cuối cùng nhìn về Mặc Vọng Công:
-Phía Tây liền giao cho tiền bối, lấy am hiểu về linh trận của ngươi, muốn loại bỏ những trận này, độ khó không lớn, nhưng cũng cần phải cẩn thận.
Nói xong, hắn cũng nhìn về phía Tần Vũ cùng Tuyết Khinh Vũ, mọi người gật đầu, đều mang theo tập trung cao độ, trong con người tản ra thần quang.
Nhìn cảnh này, Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần nhìn nhau, trên mặt đều hiện lên ý mừng.
Từ việc phát sinh năm đó, hai người bọn họ, mỗi người một nơi, đều không thể bên người Sở Hành Vân, chăm sóc hắn thật tốt.
Nhưng mà, dưới điều kiện như vậy, Sở Hành Vân vẫn chưa chán chường, mà lấy nghi lực người thường khó có thể tưởng tượng được, từ nơi hẻo lánh, đi từng bước một, tiếng lên tuwnfgbuowsc.
Nếu như không có Sở Hành Vân, hai người, đời này không thể gặp lại nhau.
Nếu như không có Sở Hành Vân, người một nhà, sẽ mãi phải xa cách.
Khó có thể tưởng tượng, Sở Hành Vân lại dựa vào sức một người, phá vỡ cách cục hai đại thế lực, càng tụ tập một đám người đáng tin cậy, không tiếc trải qua cực khổ, tụ hội ở Lạc Tinh Uyên, thương nghị việc phá trận.
Mỗi một sự kiện Sở Hành Vân làm ra, cũng có thể nói là chấn động lòng người, mà thiên tài yêu nghiệt suất sắc như vậy, là con trai của họ, thân là chan mẹ, hai người sao có thể không cảm thấy vui vẻ tự hào!
-Xem ra, Vân nhi đã lớn rồi, cho dù không có chúng ta, cũng có thể bay lượn thiên không.
Sở Hành Vân nắm chặt tay, ánh mắt hiện một vẻ hừng hực, Liễu Mộng Yên cũng giống như thế, trong mắt lập lòe quang lệ.
Chỉ có điều, Liễu Mộng Yên như nhớ đên gì đó, đột nhiên nhìn về phía Sở Hành Vân nói:
-Muốn loại bỏ đại trận hộ tông, tứ đại mắt trận, đều phải đồng thời phá hủy, mặt trận phía bắc này.
-Phía bắc này, liền giao cho ta đi.
Sở Hành Vân cười nói, dứt tiếng, Liễu Mộng Yên lắc đầu, kiên quyết phản đối:
-Không được, truyện này quá nguy hiểm rồi.
Lạc Tinh Uyên ở phía nam, phía bắc của nó chính là đối diện Thánh tinh thành.
Nếu muốn loại bỏ mắt trận, đông đảo cường giả trong thánh tinh thành, có thể trong chớp mắt tới được, đến lúc đó, Sở Hành Vân không chỉ có không loại bỏ được mắt trận, còn dối mặt với vô số cường giả.
Điểm này, thực quá nguy hiểm, Liễu Mộng Yên không thể để cho Sở Hành Vân làm.
-Ta nắm dữ Hắc Động Trọng Kiếm, loại bỏ mắt trận, không phải việc khó, tự nhiên có thể ứng phó cao thủ thánh tinh thành, nếu đổi thành người khác, e rằng càng thêm nguy hiểm, mẹ không cần lo lắng.
Cảm nhận được sự lo lắng của Liễu Mộng Yên, Sở Hành Vân dành cho nàng một ánh mắt yên tâm, sau đó, hắn ngưng mắt nhìn về mọi phía, tiếng nói trầm xuống, đột nhiên phun ra hai chữ:
-Lên đường!
Hầu như trong nháy mắt, thân hình mọi người biến mất, không còn tăm hôi, hướng các nơi chạy đi, linh lực phun ra, muốn đem bầu trời phá nát.
Liễu Mộng YUeen nhìn Sở Hành Vân bay lên không trung, trong lòng vẫn cảm giác rất lo lắng.
Nhưng giữa lúc nàng muốn lên tiếng, nàng nhìn về phía Sở Hành Vân, bỗng Sở Hành Vân xẹt qua một ánh sáng yêu dị.
Ánh sáng yêu dị nàng, đen kịt thâm thúy, không giống với màu đen của bầu trời đêm, như vết nứt không gian, đột nhiên xuất hiện ở nơi đó, mà nới sâu xa nhất, có một thân ảnh to lớn xuấ thiện.
Liễu Mộng Yên sửng sốt một chút, thân ảnh to lướn này, là một con mãng xà, dài ngàn mét, dường như đến từ vô tận hư không!