Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 760: Không nhìn

Chương 759: Không nhìn

Con hư không cự mãng này, chính là Thái Hư Phệ Linh Mãng.

So với lúc trước, Thái hư phệ linh mãng lúc này, có biến hóa long trời lở đất, không chỉ có chiều cao ngàn mét, bên trên thân rắn, còn có vô số văn hoa, dưới ánh trăng soi sáng, huyền diệu lập lòe.

Nhìn tinh tế, những văn hoa này, giống như từng đạo minh văn, ẩn chưa hư không đại đạo, chỉ một chút, cũng là con ngươi gai mắt, đầu óc có cảm giác nặng nề.

Càng huyền diệu hơn chính là, trong tròng mắt Thái hư phệ linh mãng, lập lòe một vệt kỳ quang, kỳ quang rất là mịt mờ, nhưng nếu như nhìn kỹ, sẽ sinh ra một loại ảo giác, phảng phất kỳ quang chính là phần cuối của hư không.

-Chẳng lẽ nói,đây mới là chân thân của Thái hư phệ linh mãng?

Mặc dù là Sở Hành Vân, nhìn thấy Thái hư phệ linh mãng, cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Ngày xưa, Sở Hành Vân thừa dịp Phạm Vô Kiếp rời đi, mang Thái hư phệ linh mãng lẻn vào Vạn Kiếm Các, sử dụng phương pháp treo đầu dê bán thịt chó, để Thái hư phệ linh mãng hóa thân thành Linh mạch, lừa bịp tất cả mọi người.

Chính vì nguyên nhân như vậy, mới có kế điệu hổ ly sơn.

Bất quá, để Sở Hành Vân giật mình là, trải qua một tháng, tu vi Thái hư phệ linh mãng, đã đột phá âm dương cảnh.

Tốc độ như thế, không thể nào khủng bố hơn.

Sở Hành Vân có thể tiến vào âm dương cảnh, là do được lợi từ nội tình phong phú của Tinh Thần tiên môn, cùng với sự giáo huấn của Thủy Lạc Thu, thiếu một cái, cũng không thể đột phá thành công.

Nhưng, Thái Hư Phệ Linh Mãng chỉ dựa vào nuốt linh Mạch, liền nhảy vọt đến âm dương cảnh, điều này làm Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười, chung quy hắn vẫn coi thường huyết thống bá đạo của Thái Hư Phệ Linh Mãng.

Không giống với sự giật mình của Sở Hành Vân, thời khắc này, Thái Hư Phệ Linh Mãng nhìn người phía trước, mang theo một vệt uất ức.

Nguyên lai, mấy ngày trước, Thái Hư Phệ Linh Mãng dựa theo lời dặn dò của Sở Hành Vân, ở lúc lục tông đại bỉ kết thúc, liền rời khỏi Vạn Kiếm Các, gây ra dị tượng kinh thiên động địa, dẫn Phạm Vô Kiếp rời đi.

Sau khi rời khỏi Vạn Kiếm Các, nó liền đến thánh tinh thành, đồng thời cẩn thận từng li từng tí một.

Dù sao, thánh tinh thành hội ngộ ngàn, vạn cao thủ, ngay cả cường giả niết bàn cảnh cũng không phải con số ít, một khi bị phát hiện, e rằng khó thoát thân.

Mấy ngày nay, Thái Hư Phệ Linh Mãng không dám có cử động nào, cho nên bất mãn với sắp xếp của Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân tâm linh tương thông với Thái Hư Phệ Linh Mãng , tự nhiên biết nó nghĩ gì, nở nụ cười lúng túng, nói:

-Chuyện loại bỏ mắt trận, độ khó rất lớn, chỉ dựa vào mình ta, căn bản không cách nào làm được, nhất định phải mượn sự giúp đỡ của ngươi.

Thái Hư Phệ Linh Mãng vẫn không có nói được tiếng người, nhưng nó ngẩng đầu lên, tràn đầy kiêu ngạo, dáng dấp đắc ý này, làm cho Sở Hành Vân sửng sốt một chút, không khỏi trợn tròn mắt.

-Thời gian cũng không còn nhiều lắm, động thủ đi.

Sở Hành Vân nhìn xung quanh, vẻ mặt cực kỳ chăm chú.

Thái Hư Phệ Linh Mãng cũng thai đổi dáng dấp kiêu ngạo vừa rồi, mắt ngưng thần, lao đi phía trước, lần thứ hai hòa vào trong không gian đêm tối.

Chỉ là, nó lướt được không bao xa, thân hình khổng lồ bỗng nhiên ngừng lại.

Nó quay đầu lại, đôi mắt đảo qua thân thể Sở Hành Vân, thời gian nhìn thấy Hắc Động Trọng Kiếm, ánh mắt lập tức trở nên nghiêm nghị, thậm chí có vẻ kiêng dè.

Khoảnh khắc này qua rất nhanh, Thái Hư Phệ Linh Mãng thu hồi ánh mắt, thân hình lại tiến lên, một vệt ánh sáng yêu dị từ trên người nó hiện ra, giống như sóng ngước vô tận, tiếp xúc với hu không, để toàn bộ thiên địa đều run rẩy điên cuồng.

-Không hổ là thần thú trong truyền thueyest, chỉ là âm dương cảnh, liền có thể chưởng khống không gian lực.

Sở Hành Vân nhìn sóng nước yêu dị này, hai con mắt phóng ra tinh mang, thầm nói:

-Thủy tiền bối từng nói, Tiểu hồn, có thể là vô thượng thần thú, đồng thời không thể nhìn thấu nó, không biết, sau khi tiểu hồn thức thỉnh, liệu sẽ có thân thông như thế nào?

Ý nghĩ lóe lên trong đầu, nhưng Sở Hành Vân không có suy nghĩ nhiều, cánh tay phải run lên, ma khí của Hắc Động Trọng Kiếm bắn ra, cuốn lên kiếm khí hủy diệt, đánh về hư không vạn dặm.

Hắn vừa rat ay, không gian chi lực của Thái Hư Phệ Linh Mãng cũng phát ra theo đó, nhất thời, tiếng nổ vang lên ầm ầm, hãi cỗ sức mạnh giao thoa, tàn sát bừa bãi, đem từng đạo mắt trận xóa đi.

Sau khi mắt trận bị xóa nát, Thánh tinh thành vừa khôi phục yên tĩnh, lại lần thứ hai trở nên rung động, mỗi đạo mắt trận, đều đại diện cho một vệt tinh thần, tinh thần dập tắt, toàn bộ thiên địa đều bạo dộng.

Xèo xèo xèo!

Các góc thánh tinh thành, từng đạo bóng người lao ra, hơn nữa, theo ánh sáng không ngừng lao ra, những người xuất hiện ngày càng nhiều, cùng nhau hướng tới phía Sở Hành Vân.

Cũng không lâu sau, phía trước Sở Hành Vân, tiếng xé gió nổi lên cuồn cuộn, phải phất như những cơn sóng ở đại dương, không ngừng ập đến, trong hư không, bóng người che kín cả bầu trời.

Hơn nữa, còn có đám khi tức tràn ngập hư không, như một toàn núi cao, khiên có người bình thường thở dốc cũng khó khăn.

Cổ Phồn Tinh dẫn đầu một đám cao thủ, đi tới Vạn Kiếm Các, nhưng bên trong thánh tinh thành, vẫn lưu lại cao thủ, hiện tại, mắt trận bị phá, mọi người đều phát hiện ra.

-Được lắm, chỉ một người liền dám đến phá đại trận hộ tông, chán sống rồi phải không!

Có một người lên tiếng giễu dợt.

-Hộ tông đại trận, truyền thừa mấy ngàn năm, ngay cả cường giả niết bàn cảnh đều có thể tru diệt, người này chính là đang tìm chết.

Những cao thủ này mở miệng cười nói không e dè.

Trong tối có một người hô lên:

-Người phá trận này, làm sao quen mắt nhưu vậy, trọng kiếm này, hắc y, thật giống Lạc Vân của Vạn Kiếm Các!

Người này vừa nói, đoàn người lập tức nghi hoặc, ánh mắt nhìn đến Sở Hành Vân, gương mặt tuấn dật này, trọng kiếm đen kịt, cùng với khí chất xuất trần, những thứ này không còn gì nghi ngờ nữa, người phá trận, chính là người đứng đầu lục tông đại bỉ -Sở Hành Vân.

-Lạc Vân kiếm chủ, ngươi đang làm gì!

Một tên nam tử, vóc người to lớn bước ra, tu vi của người này khá cao, đạt tới thiên linh cửu tầng, đến từ Mạc gia.

Trên người hắn tràn ngập hàn khí lạnh lẽo, làm cho hư không đều bị ngưng tụ, giống như thành băng sương, hơi nước hóa thành từng mảnh băng tuyết, ập xuống từ trong hư không, bao phủ quanh thân Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân không nói một lời, kiếm khí hủy diệt phóng thích ra, xé rách hàn ý lạnh lẽo quanh thân, hắn bước ra liên tục, không ngừng phá hủy mắt trận.

Nhìn thấy cử động của Sở Hành Vân, nam tử khôi ngô nổi giận, đồng thời, ba tên cường giả thiên linh cảnh đi bên cạnh hắn, cất tiếng nói:

-Lạc Vân, Hộ Tông Đại trận là căn bản của Tinh Thần Cổ Tông, bất luận người nào đều không được phép làm hư hao, mặc dù ngươi là người đứng đầu lục tông đại bỉ, cũng không có tư cách phá hoại.

-Tu vi của ngươi, xác thực là vượt qua chúng ta, nhưng chúng ta không sợ ngươi, hiện tại, ta cho ngươi ba hô hấp, lập tức ngừng tay, đồng thời lăn ra xa Tinh Thần Cổ Tông, bằng không, người chắc chắn phải chết!

-Người giết thiếu tông chủ, nhiễu loạn an bình của Cổ tông, hiện tại lại phá trận, nếu ngươi rơi vào tay của chúng ta, nhất định ngươi sẽ sống không bằng chết!

Càng ngày càng nhiều cường giả đến, sát ý trên thân thể những người này, cũng càng ngày càng dữ tợn, đối với Sở Hành Vân, bọn họ tràn ngập hàn ý cùng sát ý.

Giờ khắc này, Sở Hành Vân phá hoại đại trận hộ tông, chính là tội icheest, không người nào có thể khoan dùng, bọn họ đều muốn giết Sở Hành Vân, phá tiết mối hận trong lòng, cọ rửa sỉ nhục của Tinh Thần Cổ Tông.

Ầm!

Sát ý lăng tiêu, hội tụ thành hư ảnh, xông lên hư không, sát ý kinh khủng kia, làm cho Liễu Mộng Yên ở bên trong Lạc Tinh Uyên cũng run rẩy, trong con ngươi tràn ngập lo lắng.

Cường giả lao đến, đã có tới mấy ngàn người, Sở Hành Vân đang bề bộn với việc phá hoại mắc trận, căn bản không có thời gian phân tâm, quan trọng hơn chính là, những người này, nếu thật sự muốn giết Sở Hành Vân, chỉ cần ra tay, không chút lưu tình.

Trong hư không, Sở Hành Vân cảm nhận được luồng sát khí khủng bố, lông mày hơi nhíu, bất quá vẫn chưa đình chỉ hành động, con ngươi nhẹ nhàng quét qua, lập tức thu hồi lại, không chút nào để ý, trực tiếp không nhìn những người này, phun ra hai chữ:

-Ngu Xuẩn!

Hai chữ ngắn ngủi, liền như ngọn lửa vậy, triệt để làm bùng lên lửa giận của đám cường giả, bốn tên cường giả thiên linh cảnh lao ra, khí tức trên người đên cuồng tăng lên.

Xèo xèo!

Chính lúc này, đai đạo u linh từ trong hư không truyền ra, bốn tên cường giả thiên linh ngưng mắt, nhìn thấy phía trước, có hai bóng người đen kịt xuất hiện.

Cùng với hai bóng người này, còn có ánh sáng vô tình kiếm, lóe lên trong lúc đó, bốn cái đầu lâu bay ra, chen lẫn với máu đỏ tươi, từ trên trời cao rơi xuống.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch