Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 806: Tân sinh

Chương 805: Tân sinh

Tên thanh niên mặc áo trắng này, chính là Bách Lý Cuồng Sinh.

Thời điểm hắn hỏi câu này, hai con mắt cố ý quan sát biến hóa của Sở Hành Vân, tiếng nói bình tĩnh, nhưng mơ hồ có cảm giác cổ quái.

Nhưng mà, Sở Hành Vân cũng không để ý, chỉ là cười nhạt một tiếng, hai con mắt hắn ngưng thần, tinh tế đánh giá Bách Lý Cuồng Sinh, một lúc sau, lên tiếng nói:

-Âm dương cảnh tầng hai, rất nhanh có thể bước vào tầng ba, xem ra thời gian này ngươi thu hoạch được khá dồi dào.

Bách Lý Cuồng Sinh rời đi không lâu, thậm chí có thể nói là ngắn, tiến bộ khổng lồ như thế, mặc dù là Sở Hành Vân, đều cảm giác kinh ngạc, nhưng nghĩ lại, Sở Hành Vân cũng cảm thấy bình ổn.

ở bên trong cổ tinh bí cảnh, Bách Lý Cuồng Sinh được Phá Thiên võ đế tán thành, đồng thời kế thừa Phá thiên kiếm đạo, thành công ngưng tụ ra phá diệt kiếm ý.

Giờ khắc này, nội nình Bách Lý Cuồng Sinh nắm giữ, không bên dưới Sở Hành Vân, thậm chí với kiếm đạo lý giải, cũng đã tiếp cận Sở Hành Vân, toàn tâm tu luyện, tự nhiên có tiến bộ cực to lớn.

Thấy Sở Hành Vân không muốn trả lời, Bách Lý Cuồng Sinh cũng không hỏi tới, con ngươi quét xung quanh một vòng nói:

-Ta vốn tưởng rằng ngươi chỉ nhằm vào Vạn Kiếm Các, không nghĩ tới, ngươi còn tính toán cả Tinh Thần Cổ Tông, đồng thời trong bóng tối tập kết được thế lực khủng bố, một lần loại bỏ hai đại tông môn.

ở trong thánh tinh thần, Bách Lý Cuồng Sinh mơ hồ nhận ra được mưu cục Sở Hành Vân, nhưng cuối cùng, hắn lựa chọn rút lui, vừa không giúp Sở Hành Vân, cũng không giúp vck, nằm ở trạng thái trung lập.

nhưng đối với hai phe này, đều mang lo lắng trong lòng, vì vậy âm thầm quan tâm đến thế cuộc.

khi hắn nhìn thấy Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng xuất hiện, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn là kinh hãi trong lòng, bài tẩy của Sở Hành Vân, thật đáng sợ, hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn.

mà điểm này, cũng chính là nguyên nhân căn bản Sở Hành Vân có thể chiến thắng.

-Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các, đều chỉ có lợi ích cùng dã tâm, chung quy sẽ có một ngày này, mà ta, chỉ là đầu cơ trục lợi mà thôi.

Sở Hành Vân vẫn chưa đắc ý, chỉ thấy hắn quay đầu, đem cả Vạn Kiếm Các thu vào mí mắt, hai mắt lấp lóe tinh mang, khiến người ra không nhìn ra vui buồn.

-Thắng chính là thắng, có đầu cơ trục lợi hay không, đều không quan trọng.

Bách Lý Cuồng Sinh đứng bên cạnh Sở Hành Vân, hắn cũng ngước mắt nhìn ra xa, nhìn Vạn Kiếm Các biến thành phế tích, trong miệng phát ra một đạo thở dài.

Hắn nói:

-Tiếc nuối duy nhất chính là, bởi vì chuyện này,Vạn Kiếm Các liền không còn phồng vinh như ngày xưa nữa, triệt để biến thành phế tích, tông môn ngàn năm, bỉ hủy bởi một ngày, thật là làm người thổn thức.

Thanh âm Bách Lý Cuồng Sinh không lớn, nhưng Sở Hành Vân có thể nghe thấy rõ ràng, hắn khẽ cười, lắc đầu nói:

-Dưới cái nhìn của ta, trải qua chuyện này, Vạn Kiếm Các không phải là tai nạn, mà là tân sinh.

Nghe vậy, hay mắt Bách Lý Cuồng Sinh nhìn Sở Hành Vân, rủ rỉ nói:

-Tân sinh?

Sở Hành Vân gật đầu, thanh âm trở nên nghiêm túc:

-Khi Trường Thanh kiếm chủ còn sống đã nói, người mất, tất cả đều mất, người còn đất mất, còn tất cả, tuy nói Vạn Kiếm Các thành phế tích, nhưng những thứ mục nát đã loại bỏ, hương hỏa lại chưa diệt, tự nhiên có thể phá rồi lập, phóng ra vinh quang càng thêm sáng lạn.

Từng ngôn ngữ đi vào trong màng tai Bách Lý Cuồng Sinh, để thất vọng trong mắt hắn tản đi, một vệt suy nghĩ sâu sắc tản đi, làm cho hắn đứng ngây người tại chỗ.

-Cuối cùng của phá diệt, là tân sinh!

Ánh mắt Bách Lý Cuồng Sinh ngày càng tĩnh, trong miệng không ngừng nỉ non, như rơi vào một loại trạng thái kỳ diệu nào đó, không thể tự kiềm chế.

Vù!

Đột nhiên ánh mắt Bách Lý Cuồng Sinh run lên, một vẻ tỉnh ngộ từ trên khuôn mặt hiện ra, nhưng không nói một lời, xoay người rời khỏi nơi này.

Nhìn thấy dáng dấp Bách Lý Cuồng Sinh quái lạ như vậy, Sở Hành Vân không kinh hãi, ngược lại tỏ ra vui mừng, nhìn bóng lưng Bách Lý Cuồng Sinh nói:

-Cuồng sinh, sáng sớm ngày mai, ta sẽ tổ chức đại hội tông môn ở Vạn kiếm điện, thương nghị một ít truyện quan trọng, đến lúc đó, ngươi phải có mặt đấy.

Bách Lý Cuồng Sinh dừng bước lại, có chút không rõ nhìn Sở Hành Vân, hội nghị tông môn, có quan hệ gì cùng hắn đâu?

Tuy có nghi hoặc, nhưng hắn không có từ chối, trực tiếp trả lời:

-Ta nhất định sẽ đến.

Nói xong, hắn quay về phía Sở Hành Vân cười một cái rồi nhanh chóng biến mất trong bầu trời.

Sở Hành Vân nhìn theo Bách Lý Cuồng Sinh rời đi, nụ cười trên mặt dần tiêu tán, một lần nữa nhìn về phía trước, trong con ngươi xuất hiện từng đạo thân ảnh yểu điệu.

Hắn không có lên tiếng, chỉ đứng lẳng lặng tại chỗ.

Trăng nhô, màn đêm buông xuống.

Đến khi mặt trăng lơ lửng giữa trời, Sở Hành Vân mới chuyển động, thân hình không ngừng lấp lóe, hướng phía kiếm chủ phong đi tới.

Trải qua huyết chiến luân phiên, Vạn Kiếm Các đã bị hủy, trở thành một vùng phế tích, nhưng kiếm chủ phong của Sở Hành Vân vẫn còn nguyên, giờ khắc này, Sở Tinh Thần cùng Liễu Mộng Yên cũng ở nơi này.

Lạch cạch!

Sở Hành Vân liền nghe thấy tiếng cười truyền đến, hắn tiến vào trong đình viện, nhìn thấy Lạc Lan cùng Liễu Mộng Yên đang nói chuyện phiếm, Sở Tinh Thần ngồi một bên, lẳng lặng lắng nghe.

-Vân ca ca!

Lạc Lan nhìn thấy Sở Hành Vân, liền đi lên phía trước.

Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần đứng lên, trên mặt cũng mang theo nụ cười, nụ cười này bao hàm thâm ý.

Thời gian ở Thánh tinh thành, hai người biết được kế hoạch Sở Hành Vân, trong lòng tràn ngập lo lắng, chỉ lo Sở Hành Vân sẽ gặp phải nguy hiểm, vì lẽ đó muốn đi nhanh tới trợ giúp Sở Hành Vân một chút.

Ai biết, sau khi bọn họ đến Vạn Kiếm Các, huyết chiến đã sớm kết thúc, Sở Hành Vân không chỉ có chiến thắng, thậm chí còn giết chết Phạm Vô Kiếp.

Hai người cảng nghĩ càng khiếp sợ, cũng cảm thấy tự hào vì Sở Hành Vân.

Quan trọng hơn chính là, thời điểm đối mặt với Liễu Vấn Thiên, Sở Hành Vân làm ra quyết định, cũng là đáng quý hiếm thấy.

Thân là cha mẹ, thấy con trai mình ưu tú như vậy, cảm giác cảm khái trong lòng quá nhiều, không còn biết dùng ngôn ngữ nào để biểu đạt, chỉ có thể ẩn chứa bên trong nụ cười này.

Sở Hành Vân cảm giác được Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần vui mừng, hắn đứa tay khẽ vuốt tóc Lạc Lan, nói:

-Lạc Lan, ta có một số việc mối nói, ngươi về phòng trước đi.

-Được.

Lạc Lan gật đầu cười, nàng thi lễ với Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần một cái, rồi xoay người rời đi.

-Cha, mẹ.

Sở Hành Vân tiến lên vài bước, hơi khom người, không nhanh không chậm nói:

-Hài nhi có một việc, muốn thương nghị với hai người một phen.

-Nói đi.

Sở Tinh Thần cùng Liễu Mộng Yên ngồi xuống, duỗi tay ra, ra hiệu Sở Hành Vân cùng ngồi xuống.

Bất quá, Sở Hành Vân vẫn đứng thẳng như trước, sống lưng cũng không duỗi ra, âm thanh có mấy phần nghiêm túc, nói:

-Sau ngày hôm nay, Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các đều quy về tay ta, đối với Tinh Thần Cổ Tông, ta không muốn quản lý, nhưng dù sao nó cũng là cố hương của mẹ, nên ta nghĩ để Tinh Thần Cổ Tông quy ẩn vào rừng, trở thành tông môn lánh đời.

-Mà 18 thành trì Tinh Thần Cổ Tông cai quản, cùng với nội tình tích lũy mấy ngàn năm, thì cùng đưa về Vạn Kiếm Các!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch