Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 868: Mất mặt

Chương 867: Mất mặt

Màn đêm vừa xuống, ánh sao chiếu rọi trong đem, những ánh tinh quang rơi xuống, những ánh sao này như nước, rơi vào trong Vạn Tinh cổ đồ, hóa thành từng đạo mắt trận, thủ hộ Thánh tinh thành tuyên cổ vĩnh hằng.

Ngoài thành, Thú triều mênh mông như trước, nhưng võ giả ở trong Thánh tinh thành cũng không để ý quá nhiều, không hẹn mà cùng quay đầu nhìn lại, hướng phía vạn tinh lâu.

Tối nay, bên trong Vạn tinh lâu, tổ chức đại hội gia tộc, người năm gia tộc lớn, thành chủ Mặc Vọng Công, đều sẽ dự họp, ngay cả Sở Hành Vân cũng không ngoại lệ.

Thịnh hội như vậy, vốn là hấp dẫn được vô số người chú ý, hôm nay Sở Hành Vân lập uy, càng làm vô số người tò mò, muốn biết lần này phát sinh việc gì.

Đêm tối, ánh sao lập lòe ở Vạn tinh lâu, như một dải lụa ngân hà, rung động nội tâm đoàn người, trên từng tòa lầu các, đèn đuốc sáng chang, có thể nhìn thấy bóng người.

-Đến rồi!

Lúc này, đám người chờ ngoài vạn tinh lâu, độ tnhieen phát ra một tiếng kinh hô.

Đoàn người nhìn theo, ở nơi đó, có một mảnh bóng người xuất hiện, cón số ngời, sợ là không dưới một trăm người, dẫn đầu, còn có mấy con linh thú phi hành.

-Là Âu gia cùng Đoàn gia.

Rất nhanh, mọi người nhận ra lai lịch của các thân ảnh này, trong lúc nhất thời, tiếng bàn luận đều chìm xuống, thay bào đó, là tiếng cười nhạo.

-Âu gia cùng Đoàn gia, lần này có thể nói là đã mất hết mặt mũi, ta vốn tưởng bọn họ sẽ rụt cổ không ra, không nghĩ tới, vẫn là đến rồi, người đi theo, đều là tinh anh của gia tộc, chẳng lẽ sợ Lạc Vân các chủ?

-Tu vi của Lạc Vân các chủ, đã đạt đến âm dương cảnh tầng hai, thực lực vô song, chỉ bằng những người này, sợ là không chặn được một kiếm.

Trải qua nhiều sự việc, đoàn người không dám xem thường Sở Hành Vân, mơ hồ có xu thế tin phục, lời nói vừa ra, một tiếng cười bạo phát, để sắc mặt Âu gia cùng Đoàn gia cực kỳ khó coi.

-Người kia hình như là Đoạn Phong!

Bỗng có người đưa tay chỉ về phía hư không, đoàn người sững sờ, ánh mắt đưa qua, đã thấy trên lưng linh thú phi hành, có một tên thanh niên chính là Đoạn Phong.

-Cái tên súc sinh vô tình vô nghĩa này, lại còn dám xuất hiện, Đoạn Vân Thanh cùng Âu Nhu Âm còn quỳ trên đường, hắn ngược lại rất tốt, không hề thay đổi sắc mặt, quả thực giống cầm thú, dạng người như vậy, không có tư cách ở Tinh Thần Cổ Tông, nên tru diệt đi.

Vừa nhìn thấy Đoạn Phong, đoàn người liền tuôn ra lửa giận, bọn họ đều cảm thấy, Sở Hành Vân nên ra tay, mạnh mẽ tru diệt Đoạn Phong, vì dân trừ hại.

Nhưng mà, cũng có người có lý trí nói:

-Hành động của Đoạn Phong, người người phải trừ diệt, hắn bây giờ nhìn phong quang, nhưng kỳ thực là miệng cọp gan thỏ, chẳng mấy chốc sẽ tự diệt vong, căn bản không cần Lạc Vân các chủ ra tay.

-Lời này không sai, người cầm thú, Lạc Vân các chủ xem thường ra tay, hắn sẽ bị ác báo!

Từng tiếng nói vang lên, truyền vào trong tai Đoạn Phong, để gương mặt hắn trở nên trắng sám, thân thể suýt ngã xuống, hoàn toàn không có phong thái hung hăng thường ngày.

ở phía trước Đoạn Phong, có hai ông lão, một người mặc áo màu tím, râu tóc bạc phơ, mà tên con lại mặc áo bào tro, thân hình có chút lọm khọm, hai người đứng ở vị trí đầu não, dẫn dắt đoàn người tiến về vạn tinh lâu.

Hai người này, chính là gia chủ Đoàn gia cùng Âu gia.

-Tăng tốc.

Sắc mặt gia chủ Đoàn gia âm trầm, đoàn người nói lời trào phúng như vậy, hắn có thể nghe được rõ ràng, làm sao dám ở lại chỗ này lâu, liền muốn lập tức tiến về Vạn tinh lâu.

Đoàn gia như vậy, Âu gia cũng như thế, hơn trăm người, không nói một lời, chạy hết tốc lực về phía Vạn tinh lâu, dáng dấp chật vật, khiến đoàn người phía dưới cười to không ngớt, cho tới khi Đằng gia cùng Mạc gia xuất hiện, cũng không có người nào để ý.

-Thực sự là đám người không biết sống chết!

không lâu sau, hai ra tộc lớn đến Vạn tinh lâu, hai chân chạm đất, gia chủ Đoàn gia hừ lạnh một tiếng, phát tiết lửa giận trong lòng.

Đoàn gia cùng Âu gia, đứng trong năm đại gia tộc, quyền khuynh tông môn, thế lực vô cùng, nhưng hôm nay, lại giống như chó nhà có tang, thực sự để hắn khó có thể tiếp thu.

-Hai vị gia chủ, có khỏe không.

Giữa lúc hai gia chủ đang buồn bực, một tiếng nữ nhân ôn hòa vang lên, đã thấy bên trong đại sảnh, Liễu Mộng Yên đã đến từ lâu, thấy hai đại gia tốc đến, trên mặt lộ ra cười nhạt.

Đối với Liễu Mộng Yên, Đoàn gia cùng Âu gia làm sao có thể không quen, nhưng đối phương dù sao cũng là gia chủ họ Liễu, càng là mẫu thân của Sở Hành Vân, mặt mũi này, vẫn là phải cho, tươi cười đáp:

-Tạ Liễu gia chủ chúc phúc, ta không có việc gì.

Sau khi nói xong, hai tên gia chủ ngồi xuống, hơn trăm người đến cùng, cũng lần lượt ngồi xuống, không lên tiếng, thỉnh thoảng liếc nhìn Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần, thần thái lạnh lùng.

Không lâu sau, Mạc giac cùng Đằng gia cũng tới Vạn tinh lâu.

Thái độ bọn họ đối với Liễu Mộng Yên, tương đối lãnh đạm, trong lúc làm việc càn không nhìn Sở Tinh Thần, phảng phất như hắn không tồn tại.

Đối với việc này, Sở Tinh Thần cũng không để ý quá nhiều, chỉ nhắm hai con mắt làm ngơ.

Đến thời khắc này, tất cả năm gia tộc lớn đều đến đông đủ, các thành chủ cổ thành, đều đén từ gia tộc, bọn họ ngồi phía sau, thần thái có chút nghiêm nghị, khi thì nhìn lẫn nhau, không biết đang trao đổi những gì.

Thời gian qua đi, bên trong Vạn tinh lâu, tất cả mọi người đều đã đủ, chỉ có điều, bọn họ vẫn không nhìn thấy bóng dáng Sở Hành Vân, cũng không nhận được khí tức Sở Hành Vân.

-Làm sao còn chưa tới?

Mọi người đưa mắt nhìn xa xa, Sở Hành Vân là các chủ Vạn Kiếm Các, đại hội gia tộc lần này, có chuyện quan trọng cần tuyên bố, vì sao chậm chạp không đến?

Thời gian không còn sớm, trong lúc mọi ngươi đang nghị luận, trên bầu trời đêm, mội ánh sáng hắc kiếm phá không mà tới, ánh sáng có tốc độ nhanh kinh người, chỉ trong nháy mắt liền lướt vào Vạn tinh lâu.

-Để chư vị đợi lâu.

Ánh sáng hắc kiếm tản đi, bên trong, có một thanh niên tuấn dật mặc áo bào đen chậm rãi đi ra, dưới sự chú ý của mọi người, đi đến chủ vị, ngồi xuống.

-Các chủ có công việc bận rộn, có trì hoãn, cũng là việc bình thường.

Giả chủ Âu gia liền đứng lên, hai gò má tươi cười, nhưng mang theo lạnh leo.

Bên cạnh hắn, gia chủ Đoàn gia cũng đứng lên, hai mắt híp lại, lạnh nhạt nói:

-Năm gia tộc lớn, đặt chân ở Tinh Thần Cổ Tông ngàn năm, mặc dù là tông chủ, đều muốn lấy lễ tiếp đón, các chủ đầu tiên là lập uy, sau đó khoan thai mà đến muốn, chẳng lẽ muốn cho chúng ta một cái hạ mã uy?

Lời nói của hai người, đều chen lẫn ý vị trào phúng, vừa ra khỏi miệng, đều làm cả không gian đọng lại.

Sở Tinh Thần cùng Liễu Mộng Yên đều trầm xuống, vẻ mặt càng khó coi, đại hội gia tộc vừa bắt đầu, Đoàn gia cùng Âu gia liền không cam chịu như vậy, muốn cho Sở Hành Vân mất mặt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch