Thanh niên kia cảm nhận được hàn ý của Sở Hành Vân, nhưng vẻ mặt không e ngại, ngữ khí tùy ý:
-Ta chưa từng gặp ngươi, ngươi là người phương nào? Đến thành Lăng Thanh của ta làm gì?
Ba bóng người đi theo thanh niên này đều là đàn ông trung niên, tỏa ra dương cương khí mạnh mẽ, ánh mắt bọn hắn đều nhìn về phía Sở Hành Vân, không sợ hãi, thần thái kiêu ngạo.
Trong mắt Sở Hành Vân lóe ánh sắc bén, hắn cùng Tô Mộ Chiêu hai đời là bằng hữu, tên thanh niên trước mặt này không chỉ nói lời khinh bạc, còn hung hăng đắc ý như vậy, điều này làm cho hàn ý trên người hắn càng mạnh mẽ.
Thấy Sở Hành Vân trầm mặc không nói gì, thanh niên gầm lên:
-Ta mặc kệ ngươi là người phương nào, đến từ đâu, chỉ cần ngươi bước vào Thành Lăng Thanh này, liền cụp đuôi lại cho ta, bằng không, ta sẽ cho ngươi biết được như thế nào là sống không được chết không xong!
Thanh niên kia nhìn về phía Tô Tĩnh An, nói bổ sung:
-Còn nữa, ngươi không được cùng người này qua lại, càng không được ra tay giúp đỡ, một khi để ta biết được, ta không chỉ giết ngươi, những người liên hệ với ngươi, ta đều không bỏ qua, nghe có hiểu hay không?
Liên tục là hai tiếng nói vang lên, để tâm thần Sở Hành Vân rùng mình, quay về phía Tô Tĩnh An hỏi:
-hắn là ai?
-Người này tên là Giang Phong, con trai của Gian Bộ Tiêu, tuy mới có hai mươi nhưng đạt đến thiên linh tầng chín, tính cách hung tàn thô bạo, thích tàn sát, sau khi Thành Lăng Thanh hõn loạn, đều tùy ý tàn sát khắp nơi.
Tiếng nói Tô Tĩnh An lạnh lùng, còn mang theo một tia sát ý, hiển nhiên, thanh niên Giang Phong hung hăng này, từ lâu đã làm rất nhiều việc ác.
-Còn Giang Bộ Tiêu, chính là một trong những trưởng lão của Thất Tinh Cốc, tu vi âm dương tầng sáu, là nhân vật tâm phúc của Khương Bách Tuyệt, nắm trong tay nhiều thực quyền.
Tô Tĩnh An lại bổ sung thêm một câu.
-Chẳng trách lại kiêu ngạo như thế.
Sở Hành Vân bừng tỉnh, lập tức ánh mắt nhìn về phía Giang Phong, nói:
-Đầu tiên ngươi khinh bạc Tô Mộ Chiêu, sau đó lại uy hiếp ta, xem mặt mũi Thất Tinh Cốc, ta khoog làm khó ngươi, ngươi tự đoạn hai tay đi.
Tiếng nói vừa dứt, toàn bộ không gian đều yên tĩnh.
Mọi người xung quanh đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía này, chỉ một câu nói, liền để mọi người ngây dại, đầu vang lên ong ong.
Sở Hành Vân vừa mở miệng, để cho Giang Phong tự đoạn hai tay?
-Lời ngươi vừa nới, ta nghe không hiểu.
Giang Phong phát ra tiếng cười điên cuồng, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngu, nhìn Sở Hành Vân, hắn thực không dám tưởng tượng, ở trong Thành Lăng Thanh, lại có người dám nói như vậy.
Cha của ahwsn, chính là Giang Bộ Tiêu, tâm phúc của Khương Bách Tuyệt, tu vi âm dương tầng sáu, tay có quyền thế to lớn, mặc dù là giậm chân một cái, cũng có thẻ cho Thành Lăng Thanh run rẩy.
Chính vì như vậy, Giang Phong đối với âm dương tầng bốn như Sở Hành Vân, cũng không e ngại chút nào, chỉ cần tùy tiện nói một câu, định ra tội cho Sở Hành Vân, sau đó để Giang Bộ Tiêu ra tay, mạnh mẽ giết đi.
Dù sao, thế cục hiện tại của thành Lăng Thanh hỗn loạn, tay hắn lại có quyền thế, giết một tên tán tu, quá đơn giản, mặc dù tán tu kia có tu vi âm dương cảnh.
-Chỉ bằng lời nói này của ngươi, ta tuyên bố, ngươi phải chết, sẽ rất nhanh, phàm là người có quan hệ với ngươi, đều phải chết, không lưu lại ai!
Thanh âm của Giang Phong lạnh lùng, hai con mắt nhìn Sở Hành Vân, giống như nhìn mọt con kiên, nguông cuồng tự đại.
-Thật sao?
Hai con mắt Sở Hành Vân trở nên đen kịt, trong chớp mắt, hàn ý của hắn phát ra, hầu như trong nháy mắt, một luồng uy thế phát ra để Giang Phong run rẩy.
Sau đó, đoàn người liền nhìn thấy thân thể Giang Phong trôi nổi trên hư không, tứ chi bị ràng buộc, linh lực bị áp chế, trôi nổi giữa không trung..
-Cha ta là Giang Bộ Tiêu, ngươi dám động vào ta?
Giang Phong vẫn nói ra câu uy hiếp như trước, hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, tỏng nhất thời, nội tâm lại tràn ra một luồng lạnh lẽo thấu xương, đôi con ngươi này, lạnh quá, thâm thúy mà yêu dị, giống như là ma thần, để linh hồn của hắn run rẩy.
-Không…
Giang Phong kêu gào lên theo bản năng, tình thế biến hóa, cũng làm cho đoàn người xung quanh lo lắng, đưa mắt nhìn về phía Sở Hành Vân.
-Dù cho hiện tại ngươi cầu xin, cũng đa chậm.
Sở Hành Vân lắc đầu, mỗi một câu nói, đều như là một thanh kiếm vô hình, đâm vào trên người Giang Phong, để sắc mặt hắn trở nên trắng xám, cả người đổ mồ hôi lạnh.
Sở Hành Vân bước vào Thành Lăng Thanh, cũng không quen biết tên Giang Phong này, nhưng tên Giang Phong này vì Sở Hành Vân liếc mắt, đi cùng Tô Tĩnh An, liền nói ra tiếng uy hiếp.
Nói ra lời khinh bạc Tô Mộ Chiêu trước mặt mọi người, sau đó uy hiếp Sở Hành Vân, cuối cùng, còn tuyên bố muốn giết mọi người có quan hệ với Sở Hành Vân, để cho bọn họ muốn sống không được, muốn chết không xong.
Người tàn nhẫn vô tình như vậy, không có tư cách sống trên đời!
Hắn là con của Giang Bộ Tiêu?
Chuyện cười!
Trong mấy thàng này, cường giả chết trong tay Sở Hành Vân đếm không xuể, ngay cả cường giả niết bàn cũng có, chỉ một tên âm dương tầng sáu, thì sao hắn để trong mắt được?
3 tên tùy tùng của Giang phong cũng đứng lên trước, thanh âm lạnh lùng.
Sở Hành Vân nghe vậy, hai con mắt nhìn qua, khoảnh khắc này, ba người kia cảm giác ánh mắt sắc như ánh kiếm, mạnh mẽ đâm vào linh hồn bọn họ, vẻ mắt biến đổi, kinh hãi nhìn nam tử gầy gò này.
-Tất cả mọi thứ đều là hiểu nhầm, chỉ cần ngươi thả thiếu gia ra, chúng ta có thể coi như mọi việc chưa từng xảy ra.
Người đàn ông kia mềm nhũn, không dám nhìn thẳng Sở Hành Vân.
-Tiền bối, đúng là hiểu nhầm!
lúc này, Giang Phong cũng có chút sọ rồi.
Nhưng mà, tuy hắn xin ta, nhưng vẫng đầy hung quang, trong lòng tầm nói:
-Được lắm, một tán tu không biết trời cao đất rộng, sau việc này, ta nhất định báo cho cha, ngày này năm sau, sẽ là ngày giỗ của ngươi!
Sở Hành Vân nhìn Giang Phong một chút, trong nháy mắt liền nhìn ra suy nghĩ của Giang Phong, chỉ thấy hắn cười lạnh lùng, thong thả nói:
-Ngươi cảm thấy là hiểu lầm, nhưng, ta không thấy thế.
Nói xong, lòng bàn tay Sở Hành Vân mở ra.
Một tiếng âm trầm vang lên, thân thể Giang Phong, lập tức biến mất rồi, không còn tăm hơi, ngay cả mau tươi cũng không để lại, hóa thành bộ mịn, bị gió tản đi.
Sở Hành Vân nhìn đám bụi, thanh âm lạnh lùng mà bá đạo:
-Mạng chó của Giang Phong, ta đã láy, nếu Giang Bộ Tiêu muốn báo thù, liền để hắn đến Thanh Trần các tìm ta, bất cứ lúc nào ta cũng hoan nghênh.