Chương 290: Buổi phỏng vấn đầu tiên. (2) Những người ở lại bình tâm tham gia tuyển chọn vì thế có thể nói toàn diện hơn.
- Chị nói thế cũng đúng.
Chiếm lĩnh cả một tầng tòa nhà, đầu tư Duy An có bốn phòng họp, trong phòng nhỏ nhất lúc này mười ba người ngồi quanh bàn nhìn thấy Tần An và An Thủy đi vào đều ngừng trò chuyện.
Thế giới quả thực rất nhỏ, hai người ngồi ở vị trí trong cùng gần tường là Đoàn Yên Cầm và Trần Khoa, bọn họ là học sinh của Dương Niệm Cổ, trong đó Đoàn Yên Cầm còn là người đội mũ làm việc hôm đó đuổi Tần An không cho ngồi vào chỗ làm việc của Dương Niệm Cổ, Trần Khoa hôm đó từ đầu tới cuối không nói gì, là người trầm tính.
Cả hai theo học gốm đều vì thanh danh Dương Niệm Cổ, ông dễ dãi khi cho điểm học phần, nhưng phải thừa nhận kỹ thuật hội họa của họ đều rất tốt, nhất là Đoàn Yên Cầm còn có kinh nghiệm sáng tác truyện tranh dài kỳ, có chút tiếng tăm trong giới.
Thấy Tần An đi vào, Trần Khoa lập tức đứng lên, Đoàn Yên Cầm vẫn có chút ỷ tời kiêu ngạo, khi thấy An Thủy càng giống chủ sự hơn mới đứng dậy, hắn cho rằng Tần An chỉ được cho tham gia để rèn luyện, có lẽ sau phỏng vấn sẽ không phải nhìn thấy y nữa.
Cho dù Dương Niệm Cổ có khen Tần An là "truyền nhân đại sư, phong phạm danh gia" thì ấn tượng của hắn vẫn chẳng tốt hơn.
Ngoại trừ Đoàn Yên Cầm đứng dậy muộn còn có một người Quan An Cửu có bím tóc dầy dáng vẻ nghệ sĩ phong trần, cũng chỉ làm ra vẻ đứng dậy, mông vẫn dính vào ghế, đợi Tần An phất tay bảo họ ngồi là ngồi xuống ngay.
Quan An Cửu từ năm hai mươi tuổi đã có tác phẩm được đăng trên Họa vương, đồng thời hiện còn có một bộ truyện tranh dài kỳ đang được đăng trên tạp chí truyện tranh có tiếng khác trong nước, lần này tới đây dứng tuyền là vì có tranh chấp với tạp chí kia, đồng thời cách thức trả thù lao theo bản thảo hấp dẫn hắn hơn.
- Hoàn cảnh công tác hàng đầu, tiềm lực tài chính hàng đầu, đội ngũ quản lý hàng đầu, cùng mục đích biến Họa thần thành thần thoại truyền kỳ của giới truyện tranh trong nước, đó là những thứ tôi, ông chủ mười mấy tuổi hứa với các vị.
Tần An ngồi vị trí đầu tiên của bàn làm việc, hai tay đan vào nhau chống lên nhìn một vòng nói.
Đa phần nghe câu này đều có chút kinh ngạc xen lẫn hưng phấn, kinh ngạc vì không ngờ Tần An thực sự là ông chủ ở đây, còn hưng phấn vì sự hào khí của Đầu tư Duy An khiến bọn họ tin tưởng không ít, nếu không chỉ e bọn họ đã về ngay từ đầu khi thấy Tần An rồi.
Quan An Cửu chẳng động lòng, ngồi dựa vào lưng ghế, ngông nghênh hỏi:
- Anh bạn nhỏ, cậu dựa vào đâu nói câu này? Nếu bỏ đi tiềm lực tài chính thì đầu tư Duy An cũng chỉ là một tạp chí truyện tranh bình thường thôi, đội ngũ quản lý, môi trường làm việc hay cả tài chính đều là thứ dễ dàng kiếm được, nếu không có một tác phẩm hàng đầu thì chẳng ai quan tâm đâu. Trừ tôi có chuyên trang trên tạp chí truyện tranh thì người khác có chưa? Quá trình phỏng vấn của cậu có một thiếu xót, đó là chưa nghĩ tới năng lực sáng tác.
Lời của Quan An Cửu khiến ai nghe cũng khó chịu, song đều là người trong giới, người ta có bản lĩnh để ngạo mạn, nên không không thể phản bác, An Thủy cũng không xen vào, cô chờ đợi biểu hiện của Tần An.
Tần An hời hợt lật xem hồ sơ trong tay, tựa hồ chẳng có ấn tượng gì về Quan An Cửu, ngẩng đầu lên nói:
- Xin lỗi, tôi không định chuẩn bị một chuyên trang cho anh.
- Không có? Tôi tới bất kỳ một tạp chí nào cũng sẽ có chuyên trang.
Quan An Cửu suýt nữa đứng dậy, hắn cho rằng mình không được tôn trọng đáng cớ:
- Chúng tôi không phải là một tạp chí nào đó, truyền thống dựa vào sáng tác cá nhân để quyết định lượng tiêu thụ của tạp chí sẽ không xuất hiện ở Họa thần.
Quan An Cửu cười cuồng ngạo:
- Anh bạn nhỏ, chẳng lẽ cậu thực sự định lập tạp chí này để chơi à? Tạp chí truyện tranh lại không dựa vào tác phẩm thì dựa vào vấn đề gì?