Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 291: Người dẫn đường. (1)

Chương 291: Người dẫn đường. (1)



- Đây chính là vấn đề tôi muốn nói rõ với mọi người, rất nhiều tác giả ở sơ kỳ tác phẩm đều dựa vào kịch tính, khi kịch tính dần cháy hết, ý tưởng cạn kiệt, gặp phải chướng ngại, sáng tác liền đình trệ. Nhiều tạp chí truyện tranh vì bị ảnh hưởng của tác giả khiến xuất bản khó khăn, nhất là các tạp chí dựa vào tác giả có chuyên trang, gây ra đả kích càng lớn. Chúng ta phải tránh tình huống này, đảm bảo lượng xuất bản ổn định của Họa thần, thứ ảnh hưởng tới lượng xuất bản của tạp chí chỉ có thể là cao trào lên xuống của chính tác phẩm chứ không phải là tác giả, đây chính là cách làm việc của comic phương Tây, cùng một nhân vật truyện tranh như Captain America, Thor, Hulk, X-Men bọn họ vẽ ra nhiều truyện khác nhau với cùng tư tưởng chỉ đạo chung, tất nhiên chúng ta không làm thế, chúng ta chỉ học tập một phần của họ, dùng nhiều tác giả vẽ cùng một tác phẩm. Như thế chúng ta không cần làm giống những tờ báo tin tức, mỗi ngày liều sống liều chết moi móc tin tức mới để tăng lượng tiêu thụ.

Ánh mắt của Tần An chuyên môn dừng trên người Quan An Cửu:

- Thứ tôi cần nhất là nhiệt tình và trách nhiệm với công việc, đây là công việc, không phải sáng tác nghệ thuật, chúng ta theo đuổi tính thương nghiệp thực dụng không phải là nghệ thuật tùy hứng.

Quan An Cửu cười nhạt lắc đầu, hiểu rồi, thì ra thằng nhóc này muốn xuất bản truyện của bản thân, cho rằng dựa vào mấy câu chyện hoang đường của mình là có thể làm nên sự nghiệp, quả nhiên là suy nghĩ của bọn trẻ con nhà giàu, vậy mà còn nói tới tính thương nghiệp.

Lời của Tần An không khiến những người ngồi đó quá mức bất ngờ, mọi người đã có chuẩn bị tâm lý, không xem bản thảo, chỉ xem bút lực phong cách hội họa, trước kia các văn phòng sáng tác đều là do một vài tác giả có tiếng trong nghề liên hợp tổ chức, còn loại văn phòng tựa hồ dựa vào kỹ thuật vẽ tranh là được thì hoàn toàn chưa có. Ý nghĩa tồn tại của văn phòng như vậy là vẽ câu chuyện có sẵn, không khiến người ta bất ngờ, nếu không tiền đồ của nó rất mù mịt.

- Tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng rồi, mọi người còn có câu hỏi gì không? Nếu như không thích ứng được loại công việc này, muốn theo đuổi quan niệm nghệ thuật của mình thì có thể đi ngay bây giờ, tôi xin lỗi vì làm lãng phí thời gian của mọi người, nhân viên công tác của chúng tôi sẽ có món quà tặng các vị.

Tần An vẫn nhìn Quan An Cửu đang dùng bút vẽ gì đó lên giấy, lúc này y hi vọng Quan An Cửu tự động rời đi, những người khác tham dự ứng tuyển tới vòng này thì đều đã ít nhiều dự đoán được tính chất công việc, chưa nhận ra thì không thích hợp với công việc:

Thấy Tần An nhiều lần nhìn mình, Quan An Cửu rất hài lòng, với danh tiếng của mình trong giới, tạp chí mới này vẫn cần mình làm cột chống, huống hồ tiền lương một nghìn năm trăm đồng đã cao hơn tiền nhuận bút của hắn rồi, thôi thì làm tạm ở đây cũng chẳng sao, một thằng bé ngốc nghếch cho rằng dựa vào mấy câu chuyện mình nghĩ ra đủ duy trì một tạp chí? Sau này vẫn phải dựa vào mình thôi, đợi nó nếm trái đắng rồi khẩn cầu mình cứu vớt tạp chí, lúc đó có thể nhân cơ hội đưa ra mức lương thật cao:

- Vậy tôi ở lại, tôi cũng muốn xem Họa thần có thể đi xa tới đâu, nếu tôi thấy câu chuyện của cậu đủ cảm hứng, tôi sẽ tận lực hỗ trợ.

Tần An mỉm cười:

- Nếu anh chỉ muốn xem Họa thần có thể đi xa tới đâu thì anh có thể theo dõi nó mà không cần làm việc ở Họa thần.

- Ý cậu là gì?

Quan An Cửu dừng bút:

- Anh Quan, tôi nghĩ anh không phù hợp với tinh thần của tạp chí, hơn nữa tôi không thích sự vô lễ và thô tục của anh, mời anh rời đi.

Tần An không hề có ý lễ hiền đãi sĩ, đây là một cơ cấu thương nghiệp, không phải Tụ Hiền Trang thời cổ cần lấy lòng người, không ông chủ nào chấp nhận một nhân viên có hay không cũng được vô lễ với mình, ít nhất Tần An không thể:

Người ngồi ở đó đều hứng thú chờ đợi phản ứng Quan An Cửu, hắn gườm gườm nhìn Tần An, cuối cùng vo viên tờ giấy trong tay ném xuống đất, xô mạnh ghế bỏ đi, nghe tiếng vỗ tay bôm bốp của những người khác sau lưng, càng thêm sôi máu, tính chửi vài câu cho hả nhưng Vương Hồng Kỳ lạnh lùng đứng đó đợi sẵn, căm tức bước vào cầu thang máy, không thèm nhìn món quà Âu Yến Tử chuẩn bị.

- Cám ơn mọi người, sau khi ký hợp đồng làm việc và hợp đồng bảo mật, tôi sẽ trình bày tóm lược ý tưởng về ba câu chuyện mà Họa thần muốn đăng.

Tần An đợi tiếng vỗ tay lắng xuống nói:

- Chị An Thủy, nhờ chị chuyển hợp đồng cho mọi người xem.

- Chiêu giết gà dọa khỉ được đấy.

An Thủy nhân lúc đứng dậy khẽ nói bên tai Tần An:

- Em tuyển nhân viên không phải nhà nghệ thuật ỷ tài kiêu ngạo.

Tần An đúng là có ý giết gà dọa khỉ, vốn lấy Quan An Cửu ra để cánh cáo những người khác ý thức vai trò bản thân, nếu không với tuổi tác của y, sau này khó làm việc, cuối cùng hành động vô lễ của Quan An Cửu làm y chẳng có chút áy náy gì:

Hợp đồng được ký xong, nhân viên công tác mang đi phòng công chứng, Tần An đem cương lĩnh cơ bản và thiết lập cơ bản của câu chuyện để bọn họ làm quan.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch