Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 292: Người dẫn đường. (2)

Chương 292: Người dẫn đường. (2)


- Câu chuyện đầu tiên kể về đạo pháp truyền thống của Trung Quốc, đó là thế giới do năm đại tông môn đạo pháp nắm giữ ngũ hành khống chế, tuy còn nhiều loại đạo pháp khác, nhưng chủ yếu là năm tôn môn này. Câu chuyện xảy ra ở tông môn thuộc hệ Hỏa, nhân vật chính là thiếu niên bị phong ấn Cửu Long Tử...

Câu chuyện đầu tiên của Tần An kỳ thực lấy ý tưởng từ bộ truyện tranh Naruto, bộ truyện đăng nhiều năm nay này khiến y còn nhớ rõ, phát hành chậm chạp khiến y thi thoảng đọc lại, lấy văn hóa đạo pháp thần bí thay thế cho thuật Ninja không thành vấn đề, y chỉ lấy định hướng theo tinh thần Naruto chứ không phải sao chép tình tiết chuyển sang bối cảnh khác, có muốn cũng không nổi vì Tần An chẳng có trí nhớ siêu phàm như thế.

Nhưng có ý tưởng gợi mở là đủ rồi, Tần An viết được đầy đủ cuốn Harry Potter và hòn đá phù thủy cũng là nhờ thế, cũng bắt nguồn từ đó y nghĩ tới lấy cùng tư tưởng chủ đạo làm nguyên liệu cho các câu truyện khác nhau, điều này tương đối giống với comic phương Tây.

Sau khi truyện tranh viễn tưởng (Tuyết gia) được đăng trên Họa vương vào năm 1994, rất nhiều câu chuyện tương tự xuất hiện, khiến người ta quên mất văn hóa truyền thống là kho tàng bất tận. Tần An ngay từ khi động Naruto đã có ý tưởng về câu truyện về thế giới rộng lớn, với các pháp bảo, đạo thuật và yêu quái trong truyền thuyết cổ Trung Quốc, tất nhiên để trở thành một bộ truyện tranh đem xuất bản còn rất nhiều điều phải làm, như thiết kế trang phục đạo gia, khung cảnh, nhưng có bộ khung ý tưởng, phần còn lại dễ dàng hơn.

Câu truyện thứ hai Tần An chuẩn bị cải biên từ Bleach, đương nhiên sẽ có cải biến rất lớn bối cảnh, song chủ yếu vẫn diễn ra ở Hồn giới và Hư giới, vận dụng lượng lớn quỳ thần trong các truyền thuyết dân gian.

Câu chuyện thứ ba là kể về chuyến phiêu lưu của Trịnh Hòa thời Minh, hạm đội hoàng gia hùng mạnh, tập đoàn hải tặc Nhật Bản, hải tặc kỵ sĩ trung cổ phương tây, hải tặc bịt mặt của Ả Rập thần bí, cuộc chiến đấu và săn lùng kho báu trên biển khơi bao la, tất nhiên cải biên từ One Piece.

Vừa nghe Tần An trình bày về ba câu truyện vừa đọc tài liệu trong tay, phòng làm việc trở nên im ắng, xem mỗi phần phần đại cương dài tới ba mươi trang hướng dẫn cốt truyện chi tiết, đủ biết Tần An bỏ công sức nhiều, như thế không gian sáng tạo càng ít.

Trần Khoa chần chừ một lúc giơ tay phát biểu:

- Ông chủ, chúng ta thực sự chỉ theo đuổi lợi nhuận thôi sao?

Cả phòng đồng loạt nhìn Tần An chờ đợi, đó là điều họ muốn hỏi, theo đuổi công việc này thì ai cũng có chút tâm hồn nghệ sĩ, đơn thuần làm một tay thợ vẽ kiếm tiền, họ vẫn hơi khó tiếp nhận, cho dù nhất thời vì tiền phải làm việc này, nhưng thiếu đam mê, thiếu mục đích, rất khó phát huy toàn bộ năng lực.

An Thủy cũng đợi Tần An trả lời, cốt truyện Tần An vạch ra tuy chi tiết, song như bộ xương vẫn cần những họa sĩ kia đắp lên da thịt, họ không có nhiệt tình với công việc e không đi xa được.

- Đúng và không đúng, chúng ta theo đuổi giá trị thương mại, nhưng không hoàn toàn vì chuyện tiền bạc, tôi tin rằng trong nước còn nhiều họa sĩ có tài, nếu chúng ta thành công, thúc đẩy thị trường đủ phồn vinh, tiếp thêm tự tin cho những họa sĩ đó, truyện tranh trong nước sẽ không thiếu tài nguyên, đến khi đưa được cả thị trường lạc hậu đi lên, tới khi đó những tác giả như Quan An Cửu sẽ là người được lợi lớn nhất, cho dù tập chí Họa thần bị tạp chí khác đánh bại, tôi cũng thấy vui vẻ...

Tần An đứng lên đi lại quanh phòng:

- Chúng ta là người đi đầu, là người soi đường, chúng ta nhất định phải thống công, tôi mong muốn mọi người cùng chung tay vì mục tiêu này.

Tiếng vỗ tay nối nhau vang lên, chỉ muốn bắt tay ngay vào công việc, cả ba câu truyện đều tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, khiến mọi người đều hào hứng, dù sao họ đều là người trẻ tuổi tràn trè mơ mộng.

- Những câu truyện này sẽ truyển thể thành phim hoạt hình, do một công ty truyền thông khác vận hành, đương nhiên bây giờ công ty đó còn chưa thành lập, tôi chỉ cho mọi người biết tiền cảnh của nó thôi. Tôi nhắc lại lần nữa, chúng ta không vì nghệ thuật, không vì lý tưởng cá nhân, mà vì thúc đẩy cả sản nghiệp.

Tần An sau khi cùng những người trúng tuyến trò chuyện một hồi liền để Hứa Húc Minh gặp mặt bọn họ, ông ta mới là người điều hành trực tiếp, dù sao Tần An chẳng có nhiều thời gian tinh lực đặt vào đây, Laura Lý cũng đã thuê xong văn phòng, chuyển hết nhân viên tạp chí Họa thần tới.

Đứng trong văn phòng cửa kính sáng choang có thể nhìn thấy cả thành phố, Hứa Húc Minh quay đầu nhìn thiếu niên cảm giác như giấc mộng.

Tạm xong việc ở tỉnh thành, để lại đống rối rắm cho Laura Lý và Hứa Húc Minh giải quyết nốt, Tần An đưa An Thủy về trấn Thanh Sơn, nơi đó sơn thủy hữu tình, thông quê cổ điển thuần tịnh, xem so với Edinburgh mỹ lệ có sức hấp dẫn riêng, phong tục ăn Tết của trấn Thanh Sơn là điều không thể bỏ qua, nghe Tần An nhiệt tình quảng cáo, An Thủy đành áp chuyện ở Duy An xuống, trước tiên tới trấn Thanh Sơn trải qua cái Tết Xuân đầu tiên của cô ở Trung Quốc.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch