Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tân Phong Lãnh Địa

Chương 97: Cay nồng tới cực điểm (1)

Chương 97: Cay nồng tới cực điểm (1)



Giang Tinh Thần cuối cùng vẫn dùng cách hấp, người đều tới, từng người đang trông mòn con mắt, hắn cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều.

Không chỉ như thế, hắn vội vội vàng vàng bên bếp lò nên ngay cả định dùng mù tạc củ cải để chơi xỏ Triệu Đan Thanh mà đã quên mất. Hắn cũng bắt nồi cá hấp lên bếp nhỏ mà hắn định vứt đi vì không có chiếu cố hết. Hơn nữa hắn cũng không có chú ý, bếp nhỏ một mực bị đè nặng, cửa lò mở một khe hở, bên trong lửa hơi mạnh một chút…

Chờ tới lúc hắn bận việc lu bù cũng làm xong xuôi, sắc trời đã tối. Cuối cùng hắn múc một đĩa lớn cá hấp, xếp bánh bột mì trắng bày vây quanh đĩa xong, một nửa rưới vào nước sốt.

Trong phòng một đám người đã sớm ngồi quanh bàn, đợi Giang Tinh Thần vừa đặt đĩa trên bàn, từng người liền vung đũa gắp như gió, tốc độ nhanh đến mức Giang Tinh Thần cùng Mị Nhi đều cảm thấy hoa cả mắt. Ngay cả Uyển Nhu đều không để ý tới nói chuyện nữa.

Càng khoa trương hơn là Nhị ca và Triệu Đan Thanh, không ngờ bị mắc xương cá tới mấy lần.

- Huynh đệ... Không phải ta nói huynh đệ, cá ăn ngon như vậy, ít nhất cũng phải bánh nướng a, đem bánh bột mì trắng bỏ vào bên trong coi sao được!

Nhị ca vừa ăn cá, vừa nói hàm hồ.

Nhưng kế tiếp, hắn cũng không nói được nữa, nhìn bộ dáng Tôn Tam Cường, Mị Nhi cầm bánh bột mì trắng ăn hứng thú say sưa, lúc này hắn mới ý thức có vấn đề.

Vội vàng chụp một cái, chấm nước sốt cho vào trong miệng.

- A! Ăn ngon a!

Nhị ca nhếch đuôi lông mày khen ngon, lập tức lại là một miếng. Bánh bột mì trắng chấm nước sốt cà chẳng những một chút đều không sần sùi, hơn nữa nước cá sắc lại mùi vị càng thêm nồng đậm.

Không tới một khắc, một dĩa cá hấp cùng bánh bột mì trắng bị ăn sạch không còn chút nào, Giang Tinh Thần tự mình một miếng cũng không gặp được. Mị Nhi cũng toàn tâm toàn ý luyện quai hàm, vừa rồi nàng muốn chừa lại cho ca ca hai miếng mà cũng không thành công.

- Giang Tinh Thần! Thực sự chỉ có người, phương pháp đục hố băng câu cá như vậy cũng có thể nghĩ ra được!

Mạt Hồng Tiêm cảm khái tán thưởng.

“Rốt cục không còn gọi ta là tiểu đệ đệ rồi!”

Giang Tinh Thần hết sức vui mừng, giải thích:

- Mùa đông bình thường cá đều no mồi, hơn nữa không thích ăn! Cũng chỉ hiện tại, nếu lạnh hơn chút nữa thì không được, lúc đóng băng dày thì đục hố băng đều khó!

- Vậy cũng đúng! Ngươi trước hay đi cầu nhiều thêm chút đi! Trời giá rét cũng không hư được, rồi dạy bí phương món ăn này cho hai hiệu ăn lớn!

Mạt Hồng Tiêm nói.

Giang Tinh Thần nhíu mày, hỏi:

- Thế nào, nhanh như vậy đã có người đến mua bí phương sao?

Mạt Hồng Tiêm phất tay áo, nói:

- Chỉ là có dấu hiệu này, chúng ta làm chuẩn bị trước mà thôi…

- À!

Giang Tinh Thần gật gật đầu, nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ trong lòng:

“Nếu đối phương mua với tần suất cao như vậy, chút nội tình này của ta chỉ sợ không đủ để người ta đào móc!”

- Huynh đệ! Hình như hấp một nồi lớn mà, mau bưng tiếp lên đi, không đủ ăn đâu!

Triệu Đan Thanh lại nói, còn là câu kia, khiến Giang Tinh Thần nghe được một trận không nói nên lời.

Nhưng nhìn thấy một đám người hùa theo gật gật đầu, hắn cũng chỉ đành cười khổ một cái, cầm lên cái dĩa quay trở về phòng bếp…

Lúc Giang Tinh Thần xoay người ra cửa, lão già buổi trưa xuất hiện kia, lần nữa hiện thân trong phòng bếp.

“Mùi thật thơm! Nha đầu Sơ Tuyết quả nhiên không có gạt ta, tiểu tử này có tay nghề đây! Để xem hắn làm gì... ”

Lão già đi tới trước bếp lò, vừa nhìn vào trong nồi, đôi mắt nhỏ lập tức trợn tròn:

“Cá! Tiểu tử này không ngờ trong mùa đông làm cá, hắn làm thế nào bắt được?”

Trong kinh ngạc, lão già từ trong lòng ngực lấy ra một đôi đũa, gắp một miếng cá cho vào trong miệng

“Không tệ! Thật không tệ! Tay nghề giỏi lắm, so đầu bếp hoàng cung đều không kém... Để xem hắn còn làm món gì?”

Lão già gương mặt hưởng thụ, ánh mắt nhìn lướt mọi nơi, liền thấy đĩa mì trộn lẫn mù tạc củ cải bên cạnh bếp lò kia.

“Đây là cái gì!”

Lão già nhích lại gần, kề sát mũi ngửi ngửi:

“Có mùi vị thanh thoát khoan khoái, bất quá có hơi chua, che mất mùi vị... Hả... Còn có chút mùi vị mới, hẳn là gia vị mới chăng... ”

Lão già gắp lên một đũa lớn cho vào trong miệng, nhai bẹp bẹp mấy cái.

“Ngon miệng... ” Lão già còn chưa kịp thưởng thức mùi vị, một cảm giác cực kỳ cay nồng như núi lớn đập xuống vậy.

“A... ”



Trong cổ họng phát ra một tiếng kêu tương tự mèo gào gọi tình. Lão có cảm giác dường như có người cầm gậy thọc vào lỗ mũi, cắm thẳng vào đầu óc, ngũ quan thất 3 khiếu trong nháy mắt toàn bộ mở ra, tầm mắt lập tức mơ hồ, nước mắt trào ra ngoài, căn bản không khống chế nổi.

“Này đặc biệt con bà nó là cái gì... ”

Lão già hoàn toàn không có thời gian suy tính, loại cảm giác này quả thực quá kích thích đi. Nhìn lại thấy cái hũ trên bếp nhỏ, lão không hề nghĩ ngợi, đưa tay chụp lấy, ngửa cổ liền trút vào trong miệng.

“A... ”



Trong phút chốc, hai mắt lão già trợn trừng tròn xoe, tựa như đặt mông ngồi trên cây đinh, không nhịn được sắp phát ra một tiếng hét thảm thê lương.

Nhưng đúng lúc này, truyền vào trong tại lão tiếng Giang Tinh Thần mở cửa, lão già cố nén kích thích kịch liệt, cố nuốt vào tiếng hét thảm sắp tuôn ra, cực nhanh thả lại cái hũ trên bếp nhỏ, vào một cái trốn vào một góc tối.

Lúc trốn được vào góc, lão còn cảm nhận có một vật bên cạnh mình lấn ra, bất quá bây giờ đã không kịp nhìn nữa.

Kích thích kịch liệt kia, còn không thể phát tiết thành tiếng kêu, đến mức năm ngón tay lão đều bấu trên vách tường, bóc xuống mấy đường rãnh:

“Con bà nó hại chết người mà! Trong cái hũ không ngờ không phải nước... vừa nóng lại vừa tế, hình như là hạt hoa tiêu, miệng đều tê cứng không còn cảm giác... ”

"Két!"



Cửa phòng bếp mở ra, Giang Tinh Thần đi tới bếp lò, vừa múc cá ra dĩa, vừa lầm bầm lầu bầu:

- Đám người này cũng ăn quá mức đi, xem ra bốn con cá này một chút đều không còn thừa lại.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch