Nói xong, cũng không quan tâm Cổ Hành Phong có đồng ý hay không, mà đã trực tiếp kéo An Hi Hạo chạy mất, nhìn bóng lưng tay nắm tay của hai người, vẻ mặt của Cổ Hành Phong dại ra: “Bây giờ không chỉ trời đã sáng rồi, mà còn rất đông người nữa đấy.”
Lưu Phân cười khúc khích: “Được rồi, cũng có người nào biết tụi nhỏ đâu.”
Mà người ta sẽ coi là vợ chồng mới cưới, ví dụ như bọn họ chẳng hạn, nghĩ như vậy, Lưu Phân chủ động khoác cánh tay của Cổ Hành Phong, Cổ Hành Phong ho nhẹ một tiếng, đẩy xe đi về phía trước.
Đừng thấy bây giờ là năm 70, có những chỗ quả thực rất bảo thủ, nhưng có những chỗ cũng đã bắt đầu thoải mái hẳn lên. Giống như bây giờ, Cổ Na nhìn những cô gái liếc mắt đưa tình với người đàn ông bên cạnh cô mà sa sầm mặt mũi.
…
Đã vào cuối mùa thu, nhưng cô gái đó lại chỉ mặc một lớp áo mỏng manh, tuy rằng không lộ ra gì cả, nhưng bộ quần áo đó lại tôn lên dáng người của cô ta cực kỳ rõ.
Người đi bộ qua đường nhìn thấy cảnh tượng này trong mắt đều lóe lên hứng thú, mà có vài người lại là chán ghét.
Cổ Na liếc mắt nhìn eo của đối phương, chà, không nhỏ như cô. Rồi lại liếc mắt nhìn ngực của đối phương…
Cô thu tầm mắt lại, nhìn về phía gương mặt xanh xao của cô gái, cơn buồn bực lập tức tan biến hết.
“Sao thế?”
An Hi Hạo cảm giác được tâm trạng của Cổ Na không đúng, cúi đầu nhìn về phía cô với vẻ lo lắng.
Cổ Na nhún vai, ý bảo ở phía trước: “Hình như anh gọi hoa đào nát tới rồi.”
An Hi Hạo sững sờ, nâng tầm mắt lên nhìn, chỉ thấy một cô gái hơn hai mươi tuổi đang đứng trước mặt anh, cô gái đó liếc nhìn anh từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên vài phần hài lòng: “Anh có hứng thú cùng tôi vào trong căn nhà bên cạnh ngồi một chút không?”
Người qua đường nghe thấy lời này, lập tức càng chán ghét hơn, hóa ra đây là một cô gái đứng đường.
“Không cần.” An Hi Hạo nhíu mày, duỗi tay ra ôm vai của Cổ Na, bảo vệ cô, rồi trực tiếp băng qua bên người cô gái đó, cô gái có hơi tức giận, nhưng tầm mắt vừa chuyển lại nhìn thấy một “con mồi” khác, vì thế cũng không quấn lấy An Hi Hạo nữa.
Sau khi An Hi Hạo và Cổ Na đi qua, cũng không người nào nhắc đến chuyện vừa rồi, hai người vui vẻ đi mua áo bông, Cổ Na còn đặc biệt mua cho ông cụ Cổ và bà cụ Cổ hai chiếc áo bông, An Hi Hạo cũng mua hai cái cho ông bà cụ mỗi người một cái, còn cho Cổ Na mấy cái nữa, sau khi mua xong, Cổ Na phát hiện ra mình còn không ít phiếu, vì thế dứt khoát mua cho vợ chồng Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân một ít, nhưng đều là áo may ô, còn phiếu áo khoác lại không đủ.
Đến giờ tập trung với đám người Cổ Hành Phong, Cổ Hành Phong nhìn túi to túi nhỏ trong tay hai người mà có hơi líu lưỡi.
“Tiểu Na, các em mua hết cả cửa tiệm đấy sao?”
Cổ Na nhìn đồ trong tay mình, cười bảo: “Ngược lại em cũng muốn đấy, đi thôi, đi ăn cơm nào, đói chết mất.”
Bốn người tìm một tiệm cơm quốc doanh, mua một bát thịt kho tàu, một đĩa thịt xào, một bát trứng hấp, còn có một đĩa rau xào và bốn bát cơm.
Những món này có thể nói là rất phong phú.
Đến lúc tính tiền, Cổ Hành Phong muốn chia đều, không muốn một mình An Hi Hạo trả, dưới sự bất đắc dĩ chỉ có thể như vậy.
Đợi bọn họ ngồi lên xe khách, trở về nhà đã là hoàng hôn.
Thời điểm này lại càng lạnh hơn, đồ mà An Hi Hạo và Cổ Na mua làm ông bà cụ Cổ đau lòng gần chết, nhưng mua cũng đã mua rồi, cũng không thể trả lại được, chỉ có điều, bà cụ Cổ đã hạ quyết tâm, nhất định không thể để Cổ Na lại lãng phí như vậy được.
Đảo mắt đã đến mùa đông, mùa đông không ăn sủi cảo thì chính là thịt cừu, nhưng bây giờ nào có lấy được thịt cừu, bà cụ Cổ đặc biệt kêu Cổ Thành Trung lên thị trấn mua hai cân thịt và hai khúc xương heo to, xương heo hầm canh nóng ăn cả ngày, chỉ cần cho chút muối và hành lá, uống cũng rất ngon.
Mà hai cân thịt thì lại được gói thành sủi cảo cải trắng.
Cổ Na cũng tham gia gói sủi cảo, khả năng học hỏi của cô rất nhanh, gói cũng rất dễ nhìn, Lưu Phân không nhịn được mà khen cô có đôi tay khéo léo, Cổ Na rất vui vẻ, Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ cũng trở về, có xe đạp nên hai anh em thi thoảng có thể trở về nhà ăn cơm tối sau khi tan làm, sau đó sáng sớm ngày hôm sau lại rời đi.
Chỉ có điều, bây giờ thời tiết thực sự lạnh quá, lại sợ hỏng xe, cho nên hai anh em chỉ khi nghỉ phép mới trở về.
“Đi gọi Hi Hạo qua đây!”
Sau khi gói sủi cảo xong, bà cụ Cổ cao giọng gọi.
Một cái đầu thò ra từ trong nhà trên, Cổ Hành Vũ cười đáp: “Hành Lôi đã sớm đi rồi ạ, lúc này chắc hẳn sắp về rồi.”