Bà cụ Cổ lập tức cười tủm tỉm, nói Hành Lôi biết làm việc, Cổ Hành Vũ cười ha ha, khi anh ta vừa về tới đã nghe thấy bà cụ Cổ mắng đầu óc Cổ Hành Lôi ngốc nghếch, không biết làm việc. Nhưng bây giờ bà cụ Cổ đang cao hứng, nên anh ta cũng không đi lên chịu mắng.
“Ôi, chú ba về rồi! Bà ngoại, chú ba về rồi ạ.”
Giọng nói của Cổ Hành Phong truyền tới từ trong sân, nụ cười trên mặt của bà cụ Cổ ngưng lại, sau đó toàn bộ gương mặt cũng nhu hòa hơn một chút, hôm nay khi Cổ Thành Trung về nhà, không chỉ mua thịt, mà còn lấy bao hàng của thằng tư từ trong quân đội gửi về ở cục bưu chính, bên trong ngoại trừ một áo khoác quân đội ra, còn có vài phiếu lương thực và phiếu thịt nữa, thậm chí còn có một ít thổ sản địa phương,
Mà bây giờ Cổ Thành Lễ lại trở về, đông này ít nhất cũng xem như trải qua thoải mái.
Cổ Thành Lễ mua hai con cá, còn mang theo mười mấy quả trứng gà đỏ, ông ta cười tủm tỉm, chia cho mọi người và báo tin vui: “Ngọc Hoa sinh con trai, hôm qua mới sinh ạ.”
Ông cụ Cổ lập tức tươi cười, tuy rằng bà cụ Cổ không thích Vương Ngọc Hoa, nhưng vẫn rất thích cháu trai và cháu gái mình: “Cầm về nhiều như vậy làm gì? Vợ con không ăn sao? Thật không biết làm việc.”
Cổ Thành Lễ thấy bà cụ Cổ để ý đến mình, nào còn để tâm đến những thứ gì khác nữa, mà nhanh chóng đi lên, nở nụ cười: “Cô ấy có ăn ạ, sẽ không chịu thiệt đâu.”
Mà lúc này, Cổ Hành Lôi và An Hi Hạo cũng tới.
Ông cụ Cổ lập tức kêu An Hi Hạo đi tới bên cạnh mình, lòng tốt của An Hi Hạo đối với người nhà họ Cổ, bọn họ đều nhớ trong lòng, hiển nhiên cũng đối xử với anh tốt hơn, một khi trong nhà có đồ ăn ngon, bà cụ Cổ cũng không quên bảo người mời An Hi Hạo tới.
Ngoại trừ không qua đêm ở nhà họ Cổ ra, thì những cái khác đều coi anh thành người nhà mình, lúc này ông cụ Cổ đang kêu Cổ Thành Lễ hỏi An Hi Hạo xem, nên đặt tên gì cho đứa bé mới là hay.
Gương mặt của Cổ Thành Lễ cứng ngắc, lại nhìn khuôn mặt vui vẻ của cha mẹ, ông ta không dám nói đám người cha vợ đã đặt tên rồi, An Hi Hạo nhìn ra vẻ mất tự nhiên của Cổ Thành Lễ, vì thế mới cười hỏi: “Chú ba đã nghĩ xong tên rồi sao ạ?”
Đây là đang cho đường lui.
Cổ Thành Lễ vội vàng nói cái tên đã được nhà họ Vương đặt xong cho mọi người, nhưng cũng không đề cập đến chuyện đây là nhà họ Vương đặt: “Tên là Cổ Ái Quốc ạ.”
Vẻ vui mừng trên mặt của ông cụ Cổ từ từ biến mất, ngay cả anh em Cổ Thành Trung cũng không cười nổi nữa.
Nhà trên lặng ngắt như tờ.
Cổ Thành Lễ càng do dự hơn, chỉ hận không thể vả mình một cái.
“Cái tên này thật sự là do con đặt sao?” Bà cụ Cổ trầm giọng hỏi.
Cổ Thành Lễ lắp bắp đáp: “Vâng ạ!”
Ông cụ Cổ hút một hơi thuốc lá: “Thằng ba này, một thế hệ này của mấy đứa Hành Phong đều là hàng chữ Hành, đây là vai vế mà lão tổ tiên để lại, sao đứa trẻ này lại không có?”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của anh em Cổ Thành Trung nhìn Cổ Thành Lễ đều tràn đầy vẻ khiển trách, vốn dĩ chuyện Cổ Thành Lễ ở rể cũng không thể nói rõ ràng được, lúc này đứa bé nhỏ nhất cũng không xếp theo vai vế, nên bọn họ hiển nhiên cảm thấy đứa nhỏ này, sợ là đã bị người nhà họ Vương nhìn trúng rồi.
Cổ Thành Lễ thở dài một hơi: “Cha, mẹ, Hành Vệ có vai vế mà.”
Cổ Hành Vệ nhỏ hơn Cổ Hành Lôi một tuổi, bởi vì chuyện làm việc của Cổ Thành Lễ, cho nên hộ khẩu của anh ta cũng đã được dời lên thị trấn, cũng xem như là người nội thành, cho nên sau khi Cổ Hành Vệ đến tuổi đã bị gửi đến nơi khác làm thanh niên trí thức.
“Đừng nhắc đến Hành Vệ nữa!” Bà cụ Cổ đột nhiên lạnh lùng quát: “Con không có tư cách nhắc đến thằng bé, nếu không phải Vương Ngọc Hoa vì một thân phận của người nội thành, Hành Vệ cũng đâu phải đến phía Tây!”
Cổ Na và An Hi Hạo ngồi với nhau, lặng lẽ nghe, trong toàn bộ người có mặt ở đây, chỉ có cô và An Hi Hạo là không cách nào chen lời vào những chuyện này, nói đến cùng thì hai người đều là người ngoài cả.
Cổ Na rũ mắt, An Hi Hạo cũng không lên tiếng, duỗi tay từ phía sau tới nắm lấy cổ tay của cô, Cổ Na hơi run rẩy, sau khi mắt thấy là An Hi Hạo, cơ thể cũng mềm mại hẳn.
Bữa cơm tối vốn dĩ vui vẻ hòa thuận lại bị xáo trộn như vậy, mọi người cũng không có tâm trạng ăn, chẳng qua vẫn ăn cho xong.
Cổ Thành Lễ vẫn về thị trấn như cũ, bà cụ Cổ đứng ở nhà bếp nhìn Cổ Na rửa bát, nhìn rồi lại nhìn, cuối cùng bà cụ chảy nước mắt.
Cổ Na xếp xong bát đũa, lên trên ôm bà cụ gầy yếu này: “Bà ngoại…”