“Không sao, bà ngoại chỉ buồn thôi, sao chú ba cháu lại biến thành cái dạng này chứ, đồ của lão tổ tông mà cũng không cần.” Bà cụ Cổ hít một hơi thật sâu, lại khôi phục dáng vẻ lúc trước.
Không biết buổi tối hai người già nói chuyện gì, mà ngày hôm sau vừa ăn sáng xong, ông cụ Cổ đã chỉ vào phòng của Cổ Thành Lễ: “Thằng cả thằng hai, dọn đồ trong phòng thằng ba ra đi, sau này làm tân phòng cho Hành Vũ, thằng ba ở thị trấn rồi, không cần giữ lại phòng của nó nữa.”
Lời này vừa nói ra, người kinh ngạc nhất chính là Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến, hai người cũng biết, ngoại trừ cậu tư ra, thì bà cụ Cổ thích nhất là cậu ba, cho dù cậu ba không mấy khi về nhà ở lại, nhưng bà cụ vẫn giữ lại căn phòng lúc trước của ông ta, bây giờ lại đột nhiên nói không cần giữ lại nữa.
Xem ra cậu ba đã thật sự khiến hai ông bà đau lòng rồi.
Mắt thấy càng ngày càng lạnh, người trong thôn đều đốn củi chất trong nhà, Cổ Na, La Đan Đan, và đám người An Hi Hạo cùng nhau đi đốn củi, người nhà họ Cổ đông, nếu không phải có An Hi Hạo can, thì Cổ Thành Trung vốn còn muốn đi tới nhà thanh niên trí thức giúp làm việc.
Cổ Na sức lực lớn, cô chỉ cần tước cành, còn An Hi Hạo thì gom cành lại, sau đó bó lại với nhau, mấy người Trần Sơn phụ trách gánh.
“Trí thức An thật sự có phúc, có đối tượng biết làm như vậy.” Lý Huy lén lút nhìn Cổ Na nhanh nhẹn, nói với Trần Sơn.
Trần Sơn cười, liếc mắt nhìn anh ta: “Đâu chỉ có cậu ấy có phúc, không phải cậu cũng có sao, đã chuẩn bị chưa?”
Trên mặt Lý Huy hiện thêm vài phần ý cười: “Đợi qua năm bận xong vụ cày bừa mùa xuân, đã nhiều năm như vậy rồi, không thể để cô ấy chờ thêm được nữa.”
“Đã nghĩ xong sẽ ở đâu chưa?” Trần Sơn lại hỏi.
Đây là một vấn đề rất thực tế.
“Trước cứ ở nhà thanh niên trí thức, sau này xây nhà sau, cũng không cần quá to, hai phòng là được rồi, chỉ cần có thể ở, ngày tháng sau này sẽ chỉ càng ngày càng tốt.” Lý Huy cột chắc bó củi, thở dài một hơi rồi đáp.
Trần Sơn thấy Lý Huy đã thay đổi rất nhiều: “Đúng vậy, sẽ càng ngày càng tốt.”
Cuộc đối thoại của hai người ngoại trừ Cổ Na và An Hi Hạo ra, thì không có người nào nghe thấy, cũng không phải bọn họ thích nghe lén, mà là thính lực quá tốt, muốn không nghe được cũng khó.
Cổ Na nhìn người gánh củi đã đi hơn phân nửa, Vương Quân và La Đan Đan ở một bên khác, vì thế mới sáp lại trước mặt An Hi Hạo: “Anh Hi, sau này chúng mình ở đâu?”
An Hi Hạo ôm người vào trong lòng: “Những chuyện này anh sẽ tự làm.”
Em chỉ cần ngoan ngoãn đợi, đợi gả cho anh thôi.
Cổ Na cọ vào cằm của An Hi Hạo, nghĩ đến hai năm nữa thi đại học khôi phục, vì thế mới do dự bảo: “Hay là đợi hai năm nữa chúng mình hãy kết hôn nhé?”
“Hửm? Tại sao?”
“Lỡ như khi ấy thi đại học khôi phục thì sao?”
An Hi Hạo khẽ cười: “Khôi phục thì làm sao? Anh nói rồi, cho dù có về thành phố, thì anh cũng sẽ đưa em đi, hai năm quá lâu, anh không thể đợi được.”
Cổ Na duỗi tay ôm thắt lưng của An Hi Hạo, không nói gì cả.
Thực ra cô cũng không thể đợi được lâu như vậy.
Buổi tối Cổ Na ăn cơm ở nhà thanh niên trí thức, An Hi Hạo xuống bếp nấu cơm.
…
Nói thật, hương vị rất bình thường.
An Hi Hạo khẽ ho một cái, nói: “Anh sẽ chăm chỉ học.”
Cổ Na vui vẻ gật đầu: “Vậy bọn em sẽ đợi.”
Những người khác ở trên bàn lặng lẽ ăn, đặc biệt là Trần Sơn đại diện cho trí thức nam ăn vô cùng nhanh, ăn xong thì đi làm việc của mình.
Sau khi Lý Huy từ tốn ăn xong, cũng ra sân sau bổ củi.
Trên bàn chỉ còn lại Vương Quân, La Đan Đan, và hai người Cổ Na.
Vương Quân nhìn An Hi Hạo, nhẹ giọng nói: “Nghe nói đại đội trưởng Lưu chuẩn bị dọn dẹp nhà ăn lớn lúc trước đấy, sau này làm trường tiểu học, nói là ý của bên trên, sắp cho trẻ con đi học rồi.”
Đây chính là một chỉ thị quan trọng, cho trẻ con đi học, vậy có phải sau này thi đại học cũng sẽ thật sự khôi phục không?
An Hi Hạo gật đầu, anh thuận tay chồng bát mà Cổ Na đã ăn xong lên bát của mình: “Đây là chuyện tốt, người biết chữ trong thôn không nhiều, có thể tranh thủ một chút.”
Tranh thủ làm giáo viên ở trong thôn.
Như vậy cũng có công điểm, Vương Quân và La Đan Đan lập tức kích động hẳn lên, ngay khi Vương Quân nhìn thấy An Hi Hạo và Cổ Na thấp giọng bàn luận về kiến thức, lập tức lửa nóng tắt hơn phân nửa.
Nếu nói trong nhà thanh niên trí thức ai có văn hóa nhất, thì An Hi Hạo không thể nghi ngờ gì xếp hàng thứ nhất.