Vương Quân biết rất rõ, đại đội trưởng Lưu sẽ không cần rất nhiều người đi dạy học, cùng lắm cũng chưa đến ba người, ngoại trừ An Hi Hạo ra, thì Trần Sơn và Lý Huy cũng mạnh hơn anh ta, cho nên anh ta muốn tranh giành làm thầy giáo cũng hơi khó.
Đợi sau khi An Hi Hạo tiễn Cổ Na đi, Vương Quân thở dài: “Đan Đan, em nhất định phải giành được đó.”
Cơ thể của La Đan Đan không tốt, làm việc ở đồng cô ta cũng không chịu được.
La Đan Đan rất nhanh đã hiểu rõ ý của Vương Quân, cô ta đỏ mặt, nắm tay anh ta: “Anh cũng phải cố gắng lên nhé, đừng coi thường mình.”
Vương Quân có một loại tự ti từ trong xương cốt.
Mà Cổ Na ở bên này cũng đang nói về chuyện làm thầy giáo với An Hi Hạo.
“Anh có muốn làm thầy giáo không?”
An Hi Hạo lắc đầu: “Dạy học cho người ta thì anh không ổn, một mình em thì đủ cho anh dạy.”
Cổ Na hừ một tiếng, cô dứt khoát dừng bước chân, chặn trước mặt An Hi Hạo, sẵn sàng tranh luận: “Anh có ý gì? Em rất ngốc sao?”
An Hi Hạo khẽ cười: “Kiến thức trên sách, em quả thực học rất nhanh, cũng rất thông minh, nhưng có vài chỗ, cho dù anh dạy thế nào, em cũng không thể qua được anh.”
Cổ Na càng không phục hơn: “Vậy anh nói xem là chỗ nào.”
Một đôi bàn tay lớn đặt trên eo cô, sau đó trên môi nóng rực, hơi thở quen thuộc mà xa lạ bao quanh lấy cô.
Rất lâu sau, An Hi Hạo mới buông cô ra với vẻ không nỡ: “Em xem, em không bằng anh rồi.”
Hơi thở của Cổ Na hổn hển, mặt rất nóng hổi: “Con người anh thật sự không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
An Hi Hạo nhướng mày: “Đây là đang khen anh sao?”
“Đúng, khen anh mặt không hợp với lòng.”
“Sai rồi, em hẳn nên nói là người xấu xa có văn hóa.”
Cổ Na nghẹn họng: “Anh biết rồi còn nói.”
An Hi Hạo khẽ cười, lại ôm người vào lòng: “Em đó…”
Hai người đi trong rừng trúc, lúc này trời cũng đã tối, nên cũng không sợ bị người nhìn thấy.
Khi Cổ Na về đến nhà họ Cổ, ánh mắt của bà cụ Cổ liếc qua môi cô, sau cùng gương mặt già nóng lên, dạy bảo: “Người trẻ tuổi cũng phải biết có chừng mực, muộn như vậy mới về.”
Cổ Na vội vàng làm nũng: “Không có lần sau đâu ạ.”
Bà cụ Cổ hài lòng, nhưng ngay sau đó lại nhăn mày, bà lấy một lá thư từ trong ngực ra đưa cho Cổ Na: “Bên đó gửi thư tới, bà vốn không muốn đưa cho cháu xem, nhưng ông ngoại cháu nói chuyện trong thư này cháu nên biết.”
Bà cụ Cổ nói bên đó, là chỉ người ở bên nhà cha của Cổ Na.
Cổ Na cũng không có tình cảm gì đối với người nhà bên đó, cô nhận lá thư rồi đọc, hóa ra là cha của “Cổ Na” Lý Thanh đã chết, uống rượu say ngã xuống con rạch nhỏ, bị chết đuối.
Đáng đời.
Cổ Na thầm nói.
Thư là chú của Cổ Na nhờ người viết, ý tứ là nếu Cổ Na ở nhà họ Cổ, vậy sau khi đọc được thư này thì tới nhà họ Lý thăm, dù sao đây cũng là cha cô.
Thấy sau khi Cổ Na đọc xong lá thư không nói gì, trong lòng bà cụ Cổ có hơi sốt ruột, bà cụ khuyên nhủ: “Người nhà họ Lý sẽ không có lòng dạ tốt, nói là kêu cháu về viếng Lý Thanh, nhưng nói không chừng trong chỗ tối lại có suy nghĩ gì đó, cháu đừng quá xúc động.”
Người nhà họ Lý hiển nhiên không có lòng tốt, nếu cô nhớ không lầm, trong ký ức của nguyên chủ, Lý Thanh cũng từng muốn gửi Cổ Na cho một nhà khác làm con dâu nuôi từ bé. Con trai của nhà đó là một người tàn tật, nói là gửi Cổ Na qua, nhưng thực ra là bán qua đó mà thôi.
Cũng chính vì biết một điểm này, nên mẹ Cổ Na mới kêu Cổ Na trốn ra ngoài.
“Bà ngoại, bà yên tâm, mẹ cháu đã đổi họ cho cháu, vậy cháu chính là người nhà họ Cổ, không có bất cứ quan hệ gì với nhà họ Lý hết, nhưng phía bên nhà họ Lý, sau này cháu sẽ về đó.” Cổ Na nhìn bà cụ Cổ: “Cháu muốn đưa mẹ cháu về bên cạnh chúng ta.”
Bà cụ Cổ vừa muốn khóc vừa muốn cười: “Đứa bé ngốc này, mẹ cháu đã đi rồi, sao cháu đưa về được nữa, con đường này xa như vậy, đừng nói lung tung.”
Cổ Na mỉm cười, người đã chết rồi, nhưng chỉ cần còn một đống tro cốt, thì cô cũng có thể mang về được.
Ban đêm Cổ Na nằm mơ.
Mơ thấy Cổ Na chân chính và mẹ cô ấy nói lời cảm ơn mình, Cổ Na cảm thấy kỳ lạ, người nên nói lời cảm ơn là cô mới đúng, nếu không có nguyên chủ, thì cô còn không biết sẽ đi nơi nào, cuối cùng, mẹ của Cổ Na nắm bàn tay của cô, cầu xin cô chăm sóc tốt cho hai ông bà, sau đó thì cô tỉnh dậy.