Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 105: Mộng hay thực

Chương 105: Mộng hay thực

Trời còn chưa sáng, nhưng Cổ Na lại không hề buồn ngủ một chút nào.

Cô ngồi dậy, nghĩ đến giấc mơ đó, cảm thấy mình thật không bình thường.

Nhưng đợi khi cô nhìn về phía lòng bàn tay mình, lại trừng to mắt, chỉ thấy trong lòng bàn tay cô còn có một giọt nước mắt trong suốt, Cổ Na chớp mắt nhìn xuống, trong mơ mẹ của Cổ Na vẫn luôn khóc, cô không nhịn được mà lau cho đối phương, sao còn mang cả nước mắt trong mơ đến hiện thực được chứ?

Khi Cổ Na định nhìn lại, thì giọt nước mắt đó đã không còn nữa.

Nằm mơ rồi sao?

Cổ Na duỗi tay nhéo mình một cái.

Ối! Phải rồi, có khả năng cô đã gặp phải du hồn mà Trái Đất cổ thường nói.

Cổ Na cảm thấy mình đã đụng phải du hồn, vẫn luôn trừng mắt nhìn đến khi trời sáng, vừa khéo ngày hôm sau An Hi Hạo đi qua tìm cô, Cổ Na lại kéo anh qua một bên với vẻ thần bí, thảo luận về chuyện trên thế gian rốt cuộc có quỷ hay không.

An Hi Hạo chỉ xem như cô gái nhỏ tò mò về quỷ thần, anh chỉ nói một câu: “Ai biết được chứ? Nhưng em và anh ở chung, chắc chắn không có đâu.”

Cổ Na cảm thấy mình tìm lầm người rồi, nhưng cô cũng sẽ không tìm người khác thảo luận vấn đề này, dù sao thì loại chuyện quỷ thần đó cũng rất nhạy cảm ở thời đại này.

Cổ Hành Lôi đưa sơn tước mà mình điêu khắc được cho Cổ Na xem, Cổ Na chỉ vào mấy chỗ có vấn đề: “Anh ba, đừng câu nệ quá, phải dũng cảm tưởng tượng bọn chúng chứ.”

Cổ Hành Lôi gãi đầu, lại đi điêu khắc.

Lưu Phân thấy thế thì cảm thán: “Phần kiên nhẫn này của chú ba thật khó có được.”

Cổ Na gật đầu.

Khi sắp đón năm mới, Cổ Thành Lễ mang về một ít đồ tết, sau đó nói chuyện tiệc đầy tháng của đứa bé, bà cụ Cổ tỏ ý bọn họ sẽ đi, nhưng lại không nói mình có đi hay không.

Cổ Thành Lễ rời đi trong sự thất vọng, nhưng ông ta cũng biết toàn bộ mọi chuyện là do mình gây ra.

Trước đó ông ta khiến bà cụ Cổ có hy vọng bao nhiêu, thì bây giờ lại khiến bà cụ thất vọng bấy nhiêu.

Cuối cùng, bà cụ Cổ kêu Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến đi ăn cỗ, vốn còn muốn kêu Cổ Na cũng đi xem thử, nhưng Cổ Na biết trong lòng bà cụ Cổ khó chịu, cho nên chỉ nhờ nhóm người Lý Đại Yến giúp mang quà tới, còn mình thì không đi.

Cô đã khắc một ngọn núi vạn sự như ý.

Đợi buổi chiều khi đám người Lý Đại Yến trở về, cũng miêu tả ngoại hình của đứa trẻ cho ông cụ Cổ và bà cụ Cổ.

“Đứa trẻ béo trắng, có phúc lắm ạ.”

Bà cụ Cổ nghe xong cũng nở nụ cười, nói liền mấy tiếng tốt tốt tốt.

Cổ Na chẳng hiểu sao lại có chút xót lòng.

Đêm giao thừa đó, nhà họ Cổ mời An Hi Hạo qua mừng lễ đoàn viên.

Buổi trưa Cổ Thành Lễ về nhà ăn cơm, buổi chiều lại đi ngay, lần này bà cụ Cổ không nói nửa chữ giữ lại.

Bà cụ Cổ và đám người Chương Xuân Hoa bận rộn trong nhà bếp, còn Cổ Na, An Hi Hạo và mọi người tập trung bên đống lửa.

Đống lửa lớn đỏ rực, hắt lên gương mặt của mỗi một người ngồi bên đống lửa, ngọn lửa ấm áp phả lên gương mặt họ, ông cụ Cổ hiếm khi nói chuyện thêm về lương được chia trước đó không lâu.

“Năm nay cũng may có phần lương thực đó của tiểu Na, nên năm này mới trải qua tốt hơn năm ngoái.”

Công điểm của Cổ Na nhiều nhất trong số những phụ nữ ở nhà họ Cổ, bàn đến chia lương thực hiển nhiên cũng là nhiều nhất.

Cổ Thành Trung cũng cười theo: “Đúng đó, tiểu Na quả thực rất giỏi.”

Cổ Na ngồi bên cạnh An Hi Hạo với gương mặt đỏ bừng, An Hi Hạo thấp giọng trêu chọc: “Ngại ngùng sao?”

“Đâu có, tại lửa hắt lên thôi.”

An Hi Hạo cũng không bóc mẽ cô, lần này anh tới đoàn viên cũng mang theo rất nhiều đồ mà người nhà họ An gửi tới cho anh, trong đó ngoại trừ đồ mà An Hi Hạo cần ra, còn có cả quà tết mà người nhà họ An gửi cho Cổ Na và nhà họ Cổ.

Sau khi biết người nhà họ An đối xử với Cổ Na và bọn họ như vậy, bà cụ Cổ cười đến không khép miệng lại được.

Mà bữa cơm đoàn viên tối nay, đám đàn ông ít nhiều cũng uống chút rượu, cơm còn chưa ăn xong, Lưu Phân đã nhìn thấy tuyết bên ngoài cửa sổ: “Ôi, tuyết rơi rồi!”

Tuyết năm nay rơi muộn hơn rất nhiều, nhưng lại lớn hơn mấy năm trước.

Cổ Na lần đầu tiên nhìn thấy tuyết, trực tiếp đẩy cửa nhà trên đi ra ngoài, bông tuyết lạnh cóng rơi lên mặt và tay cô, thấy lành lạnh, cô vươn đầu lưỡi liếm một chút, ừm… không có vị gì cả.

“Em mau vào đi, đợi sáng ngày mai phủ lên mới đẹp.”

An Hi Hạo kéo Cổ Na vào trong nhà: “Sẽ phủ lên sao”

Cổ Na cực kỳ mong đợi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch