“Đương nhiên rồi, đến lúc đó anh sẽ đắp người tuyết cho em.” An Hi Hạo đảm bảo.
Cổ Na ồ một tiếng, vẻ mặt hạnh phúc muốn ôm An Hi Hạo, lại bị Cổ Hành Phong kéo ra sau, sau đó kéo An Hi Hạo đi uống rượu.
Cổ Na lại một lần nữa nhìn ra bên ngoài đang đổ tuyết, loại cảnh tượng tuyết chất đống kia, Cổ Na chỉ được nhìn qua internet, đương nhiên rất muốn nhìn xem thực tế là như thế nào.
Bà Cụ Cổ gọi hai lần, Cổ Na mới lưu luyến không rời đóng cửa nhà chính.
Bởi vì buổi tối uống rượu, bên ngoài lại đổ tuyết, cho nên bà cụ Cổ quyết định để An Hi Hạo ở lại nhà họ Cổ, ngủ ở chỗ căn phòng của Cổ Thành Lễ trước đó, ngay bên cạnh phòng Cổ Na.
Chuyện đón giao thừa này do ông cụ Cổ và anh em Cổ Thành Trung phụ trách, cha con ba người ngồi bên cạnh đống lửa, một năm khó có được một ngày như vậy, ba người tụ lại một chỗ nói chuyện với nhau.
An Hi Hạo cũng không say quá, anh nằm trên giường, mắt nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện, bên cạnh chính là cô nhóc mà mình yêu thương, nghĩ như thế, anh chỉ cảm thấy cơ thể càng lúc càng nóng lên.
Két.
Cả người An Hi Hạo cứng đờ, cửa phòng bị đẩy ra một khe nhỏ, ngay sau đó một bóng người mảnh khảnh chui vào, nhanh chóng đóng cửa lại.
Cổ Na rón rén đi đến bên giường của An Hi Hạo, vươn tay chuẩn bị dọa đối phương, kết quả đột nhiên người ta xoay người, chỉ thấy người kia mỉm cười, giọng nói trầm thấp vang lên: “Nửa đêm không ngủ, đi vào phòng anh là muốn làm gì anh?”
Nói xong, An Hi Hạo cũng ngồi dậy, cho dù là ngày đông, nhưng trên người anh cũng chỉ mặc một chiếc áo lông, khi ngồi thẳng dậy, chăn cũng trượt xuống theo.
Cổ Na liếc mắt nhìn, sao ngày tuyết rơi này có thể lạnh như vậy được chứ, vì thế không nói gì mà trực tiếp ấn người trở về giường, sau đó phủ chăn lên thật kín.
“Người trẻ tuổi, đừng không lo cho cơ thể.”
Lời nói của Cổ Na khiến An Hi Hạo hoàn toàn nghe không hiểu: “Em học theo ông bà nói chuyện sao?”
Ông cụ Cổ thích cứ mở miệng là một câu người trẻ tuổi.
Cổ Na nằm nhoài tới bên giường, cười hì hì, đáp: “Anh đoán xem.”
Trong màn đêm tối tăm, An Hi Hạo chỉ có thể nhìn thấy một dáng người, anh thò bàn tay ra từ trong ổ chăn, xoa gò má của đối phương: “Mau đi ngủ đi.”
Nếu nghe kỹ, lại có thể nghe ra được khát khao trong giọng nói của anh.
Cổ Na không nhúc nhích, ngược lại còn nắm bàn tay của An Hi Hạo đang dán trên mặt mình, nhỏ giọng hỏi: “Ngày mai thật sự sẽ đắp người tuyết cho em sao?”
Cô gái nhỏ này, vậy mà lại luôn nghĩ đến chuyện người tuyết.
An Hi Hạo không nhịn được mà nhéo má đối phương: “Sẽ, có cần anh viết tên của em lên cái bụng trắng to của người tuyết không? Như vậy người tuyết chính là của em.”
“Ý kiến này không tồi, nhưng người tuyết nhất định phải ưa nhìn như em cơ, không thể xấu được.”
“Được, mau về ngủ đi, nếu không anh sẽ không cho em về nữa đâu.”
An Hi Hạo rướn người lên, hơi thở của anh ở ngay trước mắt Cổ Na.
Trái tim của Cổ Na đập thình thịch, đột nhiên đứng bật dậy, ôm đầu của An Hi Hạo, sau đó hôn một cái thật mạnh lên cái trán sáng bóng của anh một cái, khi An Hi Hạo đang định ôm cô, thì cô lại nhanh nhẹn trốn thoát, sau đó chạy nhanh ra khỏi cửa phòng.
Nhìn cánh cửa phòng đóng lại, An Hi Hạo giơ tay sờ lên trán mình: “Cô gái nhỏ này… sao lại không nhắm vào miệng chứ?”
Cổ Na chui vào trong chăn của mình, lén cười không thôi.
Mùng một đầu năm, trời vừa sáng, người nhà họ Cổ thức dậy cũng không sớm, khi đám phụ nữ rời giường, thì ba cha con nhà họ Cổ ngáp dài trở về phòng ngủ.
Mà Cổ Na vừa đẩy cửa ra, đã nhìn thấy có mấy người tuyết ở trong sân, một trong số đó, không đúng, là một đôi người tuyết hướng thẳng cửa phòng cô.
“Đẹp không?” An Hi Hạo cắm cà rốt vào.
Một bên khác, đám người Cổ Hành Lôi và Cổ Hành Phong cũng đang đắp, Lưu Phân cũng đang bận rộn, bà cụ Cổ cũng mặc bọn họ đi qua đi lại, còn đám người Chương Xuân Hoa thì đang nấu bữa sáng.
Cổ Na sáp tới gần, duỗi tay chọc vào đầu người tuyết với vẻ mặt tràn đầy sự tò mò, phụt một tiếng, đã đâm cả ngón tay ra ngoài.
“Ối.” Cổ Na vội vàng dùng tay chắn lỗ thủng đó lại.
“Được rồi.”
An Hi Hạo lắc đầu: “Em đối xử với anh như vậy sao?”
“Đây là anh sao?”
“Đương nhiên rồi.”
An Hi Hạo chỉ vào người tuyết ở bên cạnh người tuyết nam: “Đây là em, anh còn định làm một cái mũ cho em, khụ khụ, nhưng phải xem đã.”
Cái mũ đó là dùng vỏ cà rốt chồng lên, từ xa nhìn còn được, nhưng lại gần nhìn thì có hơi kỳ lạ.
Nhưng Cổ Na vẫn cực kỳ thích, cô vô cùng hào hứng chuẩn bị đắp một người tuyết cùng với An Hi Hạo.