Tất nhiên là cô biết rồi! Dư Điềm Điềm cũng có chút hối lỗi, gần đây quá bận rộn nên suýt chút nữa cô đã quên mất lời hứa kia, lúc này khi chị cả nhắc đến cô đã lập tức nói: “Chị cả, ngày mai khi đi làm chị hãy ôm mấy miếng ván gỗ, đảm bảo nó sẽ không quậy phá nữa.”
“Cái lý lẽ gì thế?”
“Em đoán thôi, cái chuồng bò lần trước em thấy vừa nhỏ vừa nát, con bò sữa khi là con bò đẹp nhất, có thể là muốn ở nhà mới đấy.”
“Còn có cách nói này nữa sao!” Chị cả cười trừ, bà nội Phương cũng trêu chọc cô: “Đúng là tính trẻ con mà.”
Dư Điềm Điềm nở nụ cười hừ một tiếng: “Chị cả, hai chúng ta đánh cược nhé.”
“Được, em nói xem cược cái gì?” Chị cả Phương nở nụ cười lắc đầu, rõ ràng là không tin vào cách nói này nên không để tâm đến lời nói của Dư Điềm Điềm.
“Thì đánh cược…nếu chị thua thì phải may áo cho em nhé!”
Chị cả Phương và bà nội Phương đều đồng loạt ngừng lại, giọng điệu có chút bình thản: “Sao em biết chị Lan biết may quần áo thế? Có phải là người trong thôn nói không?”
Trong lòng Dư Điềm Điềm hơi giật thót mình, thành phần của nhà họ Phương không tốt nên làm sao dám đem chuyện may quần áo nói ra bên ngoài, cái máy may quần áo cũ càng để đắp bụi trong nhà họ Phương.
Cô có xem qua nguyên tác rồi, chị cả Phương có thiên bẩm rất cao trong việc may quần áo nhưng bây giờ cô không lý nào có thể biết chuyện này được.
“À, em đoán đấy mà! Không phải nói nhân dân lao động đều biết làm quần áo sao?” Dư Điềm Điềm lanh lẹ tùy tiện bịa ra một cái lý do.
Nghe thấy cô nói thế, bà nội Phương và Phương Thu Lan mới thở phào nhẹ nhõm: “Nghe từ đâu thế, em tưởng ai cũng có cái trình độ đó sao?”
“Thế chị cả thì sao?”
Phương Thu Lan nhìn bà nội một cái rồi nói: “Thế còn phải xem em muốn làm kiểu nào đã.”
Dư Điềm Điềm cười nói: “Không cần nôn nóng, trò cược của chúng ta còn chưa phân định thắng thua mà.”
Bà nội Phương trêu chọc cô: “Nếu cháu thua cho chị Lan thì sao?”
Dư Điềm Điềm nói: “Bà nội yên tâm là được rồi! Cháu chắc chắn sẽ không khiến chị cả thiệt thòi đâu!”
Bà nội Phương nở nụ cười lắc đầu.
Dư Điềm Điềm ăn no rồi liền chủ động cầm chén đũa vào trong nhà bếp, chị cả cười nói với bà nội: “Sau khi Điềm Điềm có thể nói chuyện cảm giác như hoạt bát hơn rất nhiều.”
Bà nội Phương nói: “Đó giờ con bé đều như thế, rất lanh lợi đấy!”
“Cũng phải.” Chị cả nở nụ cười đứng dậy và vội dọn dẹp đồ đạc.
Trưa hôm sau, chị cả Phương nhanh chóng quay về từ chuồng bò.
“Hay thật! Thật sự quá hay! Điềm Điềm!”
Dư Điềm Điềm đang nấu ăn trong nhà bếp, sau khi nghe thấy tiếng động liền biết ngay chuyện gì, cô cười nhưng không nói gì, chỉ đứng đó đợi chị cả Phương hào hứng chạy vào báo hỷ.
“Điềm Điềm! Hôm nay chị nghe lời em, mới sáng sớm đã ôm đống ván gỗ qua để ở bên cạnh con bò mẹ, thằng nhóc đó vừa nhìn chị một cái rồi lại nhìn ván gỗ một cái, hình như thật sự giống như em nói vậy, cả ngày đều không quậy phá, tâm trạng còn rất tốt nữa!”
Dư Điềm Điềm vừa thái rau vừa cười: “Tất nhiên rồi, động vật cũng rất có linh tính đấy, con bò sữa kia rất đẹp, kết quả chuồng bò lại cũ kỹ tồi tàn nên tất nhiên nó không vui rồi.”
“Ái chà chị coi như mở mang tầm mắt rồi, giống như những người thô lỗ như tụi chị có khi suy nghĩ cũng không mới mẻ như tụi em, đúng là đáng học tập đấy.”
Dư Điềm Điềm nói: “Làm gì mà nghiêm trọng như thế chứ, tôi cũng chỉ là đoán mò nói đại thôi, trùng hợp mà thôi.”
“Điềm Điềm, chị chịu thua rồi, em nói đi, em muốn làm quần áo gì, chị sẽ làm giúp em!”
Nói đến đây Dư Điềm Điềm liền cảm thấy rất có hứng thú nên lập tức buông con dao thái rau xuống đi rửa tay và kéo chị cả vào trong phòng.
Cô lập tức lấy ra cái túi đựng toàn bộ nguyên liệu hôm qua mang về, toàn bộ đều đặt trước mặt chị cả, chị cả Phương bỗng chốc kinh ngạc đến mức há hốc mồm: “Điềm Điềm, cái này…”
“Cài này sao, là cho chị đấy, cái màu sắc này vừa trầm vừa có khí chất, cái màu táo đỏ này cho bà nội, khoan dung trang nhã rất thích hợp với người già, còn cái này…là của Phương Nghị…dù sao em cũng không biết may quần áo nên chỉ làm phiền chị cả thôi.”
Chị cả Phương sờ vào liền biết không phải là nguyên liệu rẻ tiền, một sự nóng nảy chảy lên đầu, bờ môi chị ấy khẽ chuyển động và run rẩy hỏi một câu: “Cái này…rất đắt đúng không?”
“Ái chà, Phương Nghị cho tiền em đấy, thật đấy, vả lại cũng đã mua rồi, chị không được từ chối đấy! Sở cung ứng cũng không thể trả hàng…”
Đúng là Phương Thu Lan rất ngại ngùng khi tặng món quà đắt như thế, Dư Điềm Điềm thấy thế lập tức bổ sung nói: “Em cũng có mua cho em một chút, chị xem, cái này em cũng không biết làm nên phiền chị làm cho em một bộ nhé!”