Trần Gia Văn mới quen biết Lâm Tiểu Mẫn vài ngày thôi nên tất nhiên không biết những chuyện mâu thuẫn giữa cô ta và các nữ công khác nên lập tức chỉ vào cửa sổ kia: “Chính là cô ấy.”
Lâm Tiểu Mẫn nhìn về hướng anh ta chỉ, khuôn mặt bỗng dưng khựng lại, sao lại là cô Dư Điềm Điềm kia chứ?
Nhưng mà cô ta vẫn lạnh lùng cười và cố nén sự ganh ghét và không cam tâm của mình lại, sau đó dùng giọng nói ngọt ngào có chút chán ngấy nói: “Ái chà anh Gia Văn, mặc dù Điềm Điềm đúng là rất đẹp nhưng đáng tiếc, cô ấy bị bệnh, không thể nói chuyện…cái này, cái này xem ra không có duyên với đoàn văn công rồi.”
Không thể nói chuyện sao?
Lâm Hải Dương và Trần Gia Văn đều khựng lại, sau đó Trần Gia Văn đã để lộ ra vẻ mặt đáng tiếc: “Thế thì đúng là tiếc thật.”
Lâm Tiểu Mẫn kiềm không nổi sự đắc ý, Dư Điềm Điềm dù có xinh đẹp thì có tác dụng gì chứ, mãi mãi cũng chỉ là một con nhỏ câm thôi.
Ngược lại Lâm Hải Dương không nói gì cả mà nhanh chóng ăn xong cơm: “Ăn xong thì bắt đầu làm việc nào, hôm nay chúng ta sẽ sơ tuyển một lớp trước.”
Lâm Tiểu Mẫn sờ sờ bím tóc gật đầu, sau đó theo chân anh trai chạy nhảy đi ra ngoài.
Lúc họ đi ngang qua cửa nhà ăn thì Ngô Nguyệt hỏi Dư Điềm Điềm: “Điềm Điềm, cô nói thịt này phải nấu mấy phần chín?”
Dư Điềm Điềm cũng đang bận rộn nên tùy tiện trả lời: “Tám phần chín là được rồi.”
Cả ba người đều dừng bước chân lại, Trần Gia Văn quay qua nhìn Dư Điềm Điềm với vẻ vui mừng, ai nói cô không thể nói chuyện chứ? Giọng nói thật sự rất hay.
"Cô biết nói chuyện rồi." Trần Gia Văn lập tức chạy tới bên cửa sổ nói một câu không đầu không đuôi, làm Dư Điềm Điềm và Ngô Nguyệt giật nảy mình.
Dư Điềm Điềm ngẩng đầu nhìn thấy nét mặt xanh mét của Lâm Tiểu Mẫn, cô lập tức liền hiểu rõ mọi chuyện. Cô không để ý Trần Gia Văn mà tiếp tục làm công việc trên tay.
"Điềm Điềm thật tốt, có người nào đó, chắc là không nghĩ tới rồi." Ngô Nguyệt cố ý nhấn mạnh "người nào đó." Trần Gia Văn và Lâm Hải Dương theo bản năng nhìn về phía Lâm Tiểu Mẫn.
Hiện tại Lâm Tiểu Mẫn vô cùng hận, nhưng bây giờ cô ta đang ở trước mặt Trần Gia Văn nên không dám thể hiện ra bên ngoài dù chỉ một chút, cô ta mạnh mẽ nặn ra nụ cười gượng gạo: "Điềm Điềm...Cô, cô khỏe rồi? Thật sự quá tốt."
Dư Điềm Điềm căn bản không nghĩ để ý tới cô ta, nhưng thấy cô ta cũng không dễ dàng, cô liền ngẩng đầu lên, lễ phép trả lời cô ta: "Đúng vậy, cảm ơn."
Trần Gia Văn vội vàng lấy từ bên trong bao công văn một tờ giấy báo danh, đưa vào cửa sổ: "Đồng chí, đoàn văn công đang tuyển người, điều kiện của cô tốt như vậy, cô có nghĩ đi thử xem không?"
Dư Điềm Điềm theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng Ngô Nguyệt liền lập tức thay cô nhận lấy: "Được nha, tôi nhận thay cô ấy, điều kiện của Điềm Điềm chúng tôi tốt như vậy, nếu không đi thì thật đáng tiếc."
Trần Gia Văn lập tức nói: "Đúng vậy, đúng vậy."
Dư Điềm Điềm biết Ngô Nguyệt đang cố ý chọc giận Lâm Tiểu Mẫn, cô nhìn vào mắt Lâm Tiểu Mẫn, ánh mắt cô ta như rắn độc, trong lòng cô lắc đầu, tùy cô ấy đi.
Sau khi ba người kia rời đi, Ngô Nguyệt sung sướng cười một cái: "Tức chết cô ta! Cô có nhìn thấy sắc mặt của cô ta không, sắp hù chết tôi rồi."
"Tôi không đi thì cô ta cũng chưa chắc được tuyển."
"Phải ha." Ngô Nguyệt gật đầu: "Lấy năng lực của cô ta, hy vọng cô ta sẽ nhận được một bài học."
Dư Điềm Điềm làm xong công việc, tùy tay cầm lấy tờ giấy báo danh mang về nhà. Lúc đi ngang qua trạm xe buýt, Dư Điềm Điềm nhìn xung quanh tìm kiếm một lát nhưng không nhìn thấy bóng dáng Phương Nghị đâu.
"Bà nội, cháu về rồi!" Dư Điềm Điềm vừa vào cửa liền nhìn thấy trong sân có mấy vị khách.
Có hai người đàn ông và hai người phụ nữ.
Bà nội Phương chậm rãi giới thiệu: "Đây là người nhà họ Cát."
Dư Điềm Điềm và người nhà họ Cát cùng nhau chào hỏi, sau đó cô lấy tạp dề mang vào liền đi tới phòng bếp.
Chị cả còn chưa về, Phương Mạn và Phương Hoài ở phòng bếp giúp cô nhóm lửa.
"Hai người đàn ông kia chính là Cát lão đại và Cát lão nhị, người mặc quần áo hoa chính là vợ của Cát lão đại, người mặc quần áo màu trắng là em gái nhà họ Cát, hôm nay tới là muốn làm mai cho Cát lão nhị." Phương Hoài giống ông cụ non, rung đùi đắc ý nói.
"Mấy người họ không có tên à?" Dư Điềm Điềm vừa hái rau vừa hỏi.
"Em nhớ không rõ, bà nội không giới thiệu."
Dư Điềm Điềm cười cười, lại hỏi: "Vậy các em có thích họ không?"
"Không thích!" Hai đứa nhỏ trăm miệng một lời.
"Vì sao?"
"Bọn họ muốn mang chị cả đi."
Dư Điềm Điềm bị hai đứa chọc cười: "Như thế nào là mang đi?"
"Chính là mang đi! Cái người Cát lão đại kia mấy năm trước còn đánh vợ đó."
Dư Điềm Điềm sửng sốt, "Hai em nghe ai nói?"
"Người trong thôn đều biết mà."
Dư Điềm Điềm trầm mặc, Cát lão đại không ngờ là người đàn ông bạo lực gia đình, chuyện này làm cô trong nháy mắt nhớ lại vận mệnh bi thảm của nguyên chủ.
Vậy còn Cát lão nhị thì sao? Gia giáo kém như vậy, hai anh em họ có phải hay không đều là kiểu người như thế.