Bên này Dư Điềm Điềm đang ở phòng bếp thì thầm nói nhỏ với Phương Hoài và Phương Mạn, bên kia cửa sân liền vang lên một tiếng kẽo kẹt, chị cả đã trở về.
Hôm nay Phương Thu Lan vẫn như ngày thường bắt đầu làm việc, thấy người nhà họ Cát tới, chị ấy liền chào hỏi.
Chị dâu nhà họ Cát nhìn chị ấy cười: "Trở về rồi à?"
"Dạ, vừa mới tan tầm." Chị cả Phương cũng cười nói.
"Tới đây tới đây, làm quen đi, đây là em trai chị, còn đây là chính là Thu Lan."
Chị dâu nhà họ Cát nói chuyện hào phóng, Phương Thu Lan và Cát lão nhị đi tới giữa sân, Cát lão nhị vươn tay tới trước mặt chị ấy: "Chào cô."
Phương Thu Lan nhìn thoáng qua người đàn ông trước mắt, chị ấy cũng vươn tay ra: "Chào anh."
Chuyện này liền tính là làm quen, tiếp theo người nhà họ Cát và bà nội ở trong sân nói chuyện, Phương Thu Lan thay đổi một bộ quần áo, sau đó liền vội vàng làm việc.
Đây là phong tục ở nông thôn, hai nhà làm mai, nhà trai và nhà gái không phải ngồi cạnh nhau e thẹn nói chuyện, mà là nhà gái cần thể hiện trước mặt nhà trai chính mình "Nữ hồng", nữ hồng này không giống như ở cổ đại là thêu thùa.
Nói đúng hơn là chỉ năng lực làm việc.
Quét rác, giặt quần áo, nấu cơm, đây là "nữ hồng."
Ngay từ đầu Dư Điềm Điềm cũng không biết, là Phương Mạn giải thích cho cô.
Cô hơi nhíu mày, tất nhiên đối với quy củ này vô cùng bất mãn.
Trong sân không có tiếng động, Phương Nghị vì sao vẫn còn chưa trở về, không phải anh sẽ không về được đi?
Tới giờ ăn cơm, người nhà họ Cát giúp đỡ mang chiếc bàn tròn từ trong phòng ra ngoài sân dọn cơm lên, hôm nay Dư Điềm Điềm cũng không làm quá nhiều thịt, chỉ là đây quy cách đãi khách bình thường của niên đại này. Vừa không khoe khoang lại không mất lễ nghĩa.
Phương Mạn và Phương Hoài giúp cô mang đồ ăn bưng ra bàn, người nhà họ Cát không một ai đứng lên hỗ trợ.
Dư Điềm Điềm nhíu mày, cô càng không hiểu phong tục kiểu phong kiến này, đều là thời đại nào, còn cho rằng người vợ mình cưới về nhà là người hầu chắc?
Đồ ăn bưng lên bàn, bà nội Phương còn chưa động đũa, em gái nhà họ Cát ánh mắt đã sáng ngời: "Có thịt!" Cô ta không chút khách khí hô to, sau đó dùng đũa gắp một miếng thịt gà lớn.
Khóe miệng Dư Điềm Điềm lập tức kéo kéo.
Người nhà họ Cát lập tức có chút mất mặt, chị dâu nhà họ Cát nhéo em chồng một cái, trên mặt nở nụ cười: "Bà nội đừng trách móc, trẻ con còn nhỏ, còn nhỏ."
"Đúng là còn nhỏ, cô ta mới mười sáu chứ mấy."
Phương Mạn trộm nói nhỏ bên tai Dư Điềm Điềm.
Người nhà họ Phương vô cùng có giáo dưỡng, bà nội Phương cầm lấy đôi đũa, vẫn như cũ cười đón tiếp họ: "Không có việc gì, ăn đi, nhanh ăn đi."
Phương Mạn dậm chân, chạy về phòng bếp, Dư Điềm Điềm liền đi theo sau hỏi cô bé: "Sao em lại không vui?"
"Cô ta vừa mới dùng tay áo lau miệng! Ăn cơm còn chép miệng, em cảm thấy thật uổng mất con gà của nhà chúng ta! Em không muốn ăn."
Dư Điềm Điềm cười, sau đó vẫy tay với cô bé, Phương Mạn đi qua. Dư Điềm Điềm mở chiếc nắp nồi ra, trong nồi vẫn còn một chén lớn thịt gà, là cô cố ý lưu lại.
"Hiện tại ăn được chưa?"
Phương Mạn vừa mừng vừa sợ, che miệng lại liều mạng gật đầu: "Chị, chị thật tốt!"
Bên này Dư Điềm Điềm đang ở phòng bếp nói chuyện với Phương Mạn, trong sân bên kia đột nhiên truyền tới thanh âm.
"Náo nhiệt như vậy."
Dư Điềm Điềm sửng sốt, là Phương Nghị!
Phương Mạn nhanh chóng chạy ra ngoài, "Anh trai!"
Phương Nghị mới vừa xuất hiện ở trước cửa sân, trong sân chớp mắt liền yên tĩnh. Phương Mạn và Phương Hoài đều chạy lại chỗ anh, Dư Điềm Điềm cũng đi ra khỏi phòng bếp.
"A Nghị! Sao cháu lại về?"
Người phản ứng đầu tiên vẫn là bà nội Phương, bà vỗ đùi, liền đứng dậy.
"Hôm nay được nghỉ, nên cháu mới về."
Phương Nghị mang theo hai bao đồ, đưa cho Phương Mạn và Phương Hoài, anh đi lên phía trước: "Bà nội, nhà có khách?"
Chị cả Phương cúi đầu, người nhà họ Cát phản ứng lại cũng vội vàng đứng lên chào hỏi: "Là Phương Nghị hả? Vẫn luôn nghe nói tới anh, lần đầu tiên thấy nha."
Phương Nghị gật gật đầu, ánh mắt anh quét một vòng, sau đó rơi xuống trên người Cát lão nhị.
Cái lão nhị vừa rồi nhìn thấy Phương Nghị, sắc mặt anh ta đại biến, lúc này vất vả ổn định lại tinh thần, lại bị một câu của Phương Nghị chọc phá.
"Trùng hợp như vậy?"
Phương Nghị cười như không cười nhìn Cát lão nhị.
Dư Điềm Điềm cũng đi tới trong sân, tất cả mọi người trong sân đều mắt to trừng mắt nhỏ: "Hai người quen biết?" Dư Điềm Điềm hỏi.
"Ừ, lúc trước có gặp qua, lúc đó ở sòng bạc vừa đúng lúc gặp được anh Cát nhị."
Bà nội Phương sắc mặt không tốt lắm: "Sòng bạc?"
"Bà nội, cháu đi ngang qua." Phương Nghị lập tức giải thích.
"Cháu tin tưởng anh Cát đây cũng chỉ là đi ngang qua."