Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 105: Nướng gà rừng 4

Chương 105: Nướng gà rừng 4




"Oa, Điềm Điềm làm nhân ăn thật thơm! Trứng chiên rau hẹ đều ăn rất ngon!" Chị cả Phương nói.

"Vậy chị ăn nhiều một chút, ăn không đủ em lại nấu thêm."

Phương Nghị cũng ăn một đũa một miếng, hơn phân nửa sủi cảo rất nhanh liền thấy đáy, người tuổi trẻ ăn uống lớn, một mâm bốn mươi cái sủi cảo căn bản ăn không đủ.

"Ở nhà ăn ăn không tốt hả, tội nghiệp..." Bà nội Phương đau lòng nói.

“Không phải bà nội, rất tốt, cũng không cần làm ruộng, rất nhẹ nhàng."

"Vậy là được rồi, vậy là được rồi, không có cùng người khác đánh nhau chứ?"

"Bà nội, em trai cũng không còn nhỏ, sao còn cùng người khác đánh nhau đâu."

Bà nội Phương cười gắp thịt gà cho cháu trai lớn: "Ồ vậy anh Nghị nhà ta thật ra rất hiểu chuyện! Hiểu chuyện đấy!"

Dư Điềm Điềm cũng cười tủm tỉm, nhìn anh ăn so với chính cô ăn còn vui vẻ, nhìn thấy mâm sủi cảo hết, cô lại đứng dậy đi tới phòng bếp bắt thêm một nồi.

"Em ngồi đi, chị làm cho." Chị cả Phương nhìn thấy cô muốn đứng dậy liền trước tiên chạy tới phòng bếp, Dư Điềm Điềm đành phải ngồi xuống.

"Điềm Điềm, bà nội muốn cảm ơn cháu." Bà nội Phương đột nhiên nói.

Dư Điềm Điềm sửng sốt: "Bà nội?"

"Nếu không phải cháu chạy tới nói với a Nghị chuyện này, chúng ta thực sự là bị Cát lão nhị giấu giếm qua mặt, bà nội hổ thẹn."

Dư Điềm Điềm và Phương Nghị liếc nhìn nhau, cô có chút ngượng ngùng nói: "Bà nội, bà đều biết hết..."

"Bà già này lại không ngốc, bằng không hôm nay là thứ sáu, a Nghị làm sao trở về gấp gáp như vậy, còn thực trùng hợp?"

"Bà nội, bà thật thông minh..."

"Hừ." Bà nội Phương hừ một tiếng, ánh mắt nhìn cháu trai: "Bà còn chưa có già như vậy! Rất nhiều chuyện đều nhìn thấy rõ ràng đấy."

Lời này có ý ngầm, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đều đỏ mặt, Phương Nghị cũng gắp cho bà nội miếng thịt: "Bà nội, bà ăn nhiều một chút."

"Tới, sủi cảo tới đây."

Lại một nồi sủi cảo trắng trẻo, bữa cơm này người nhà họ Phương ăn cảm thấy vô cùng mỹ mãn, bụng béo tròn.

Cơm nước xong, Phương Nghị phụ trách rửa chén, Dư Điềm Điềm và chị cả Phương đi vào phòng bà nội. Bà nội Phương sau khi ngồi xuống trên giường đất nhìn hai người nói: "Ngồi đi."

"Bà nội, có chuyện gì sao." Chị cả Phương kéo Dư Điềm Điềm ngồi xuống.

"Chuyện hôm nay, bà nội xin lỗi cháu." Bà nội thở dài nói: "Bà nội nghĩ thông suốt rồi, chuyện sau này, chị Lan của bà ở cạnh bà nhiều một chút, gặp được duyên phận thì gả, không gặp được thì bà cũng không ép buộc nữa."

Phương Thu Lan ngẩn người nói: "Cháu còn cho rằng là chuyện gì, chỉ vì chuyện của nhà họ Cát mà trở thành như vậy sao, bà nội, bà đừng nghĩ nhiều, mỗi ngày cháu ở bên cạnh bà, bên cạnh em trai em gái, cháu đều thực sự rất vui vẻ."

Dư Điềm Điềm cũng cười tỏ vẻ đồng ý.

Bà nội Phương gật đầu: "Được được được, bà nội cũng vui vẻ."

Sau đó bà nội Phương nhìn về phía Dư Điềm Điềm nói: "Tiếp theo là chuyện của Điềm Điềm, Điềm Điềm này, mấy lời lúc trước bà nói cháu đừng để trong lòng, mấy ngày này bà nội đều nhìn thấy, cháu và nhà họ Phương có duyên, chuyện sau này, cháu cứ yên tâm mà ở đây, chúng ta xem như là người một nhà."

Dư Điềm Điềm không nghĩ tới bà nội Phương sẽ nói lời này, cô vội vàng nắm lấy tay bà nội; "Bà nội, bà nói thật ạ?"

"Còn có thể giả sao? Bằng không bà bảo cháu vào đây làm gì."

"Bà nội thật tốt quá!" Dư Điềm Điềm đột nhiên tiến lên ôm bà nội một cái, làm bà hoảng sợ.

"Làm cái gì..."

"Cháu thật vui vẻ! Cháu nhớ tới bà ngoại cháu, bà thật tốt."

Bà nội Phương cười sờ sờ khóe mắt: “Được được được, chuyện của A Lan, bà già này dù sao cũng nghĩ thông rồi, về sau Điềm Điềm sẽ ở lại nhà chúng ta, thật tốt. Tuy nhiên có chuyện này, Điềm Điềm cháu không được gạt chúng ta dùng tiền mua thêm lương thực cho chúng ta, có nghe hay không?"

"Bà nội, bà yên tâm đi! Cuộc sống sau này của chúng ta, nhất định sẽ càng ngày càng tốt lên."

"Được, càng ngày càng tốt, càng ngày càng tốt." Bà nội Phương cười ha ha, trong phòng truyền ra tiếng cười.

...

Buổi tối chị cả Phương theo ngày thường muốn xách nước cho Dư Điềm Điềm tắm, Phương Nghị liền ngăn cản: "Để em làm cho, chuyện này về sau chị cứ để em."

Chị cả Phương nhìn trong sân, cười nói: "Được! Vậy chị càng nhẹ nhàng."

Nháy mắt Phương Nghị cười nhận lấy thùng nước, người của anh, để chính anh tới cưng chiều.

Dư Điềm Điềm thay đổi quần áo lúc đi vào phòng tắm liền nhìn thấy Phương Nghị, cô lập tức xoay người sang chỗ khác: "Làm sao lại là anh."

Cô mặc một chiếc váy hai dây, trước ngực lộ ra một mảnh da thịt tuyết trắng, cô còn tưởng là chị cả...

Hầu kết Phương Nghị hơi lăn, vừa rồi lúc Dư Điềm Điềm xoay người anh đã nhìn thấy hết phong cảnh trong mắt, anh luống cuống tay chân bỏ thùng nước xuống: "Nước, nước vừa ấm."

"Ừm..Vậy anh nhanh đi ra đi."

Phương Nghị ho khan một tiếng: "Anh ở bên ngoài, có việc gọi anh."

Dư Điềm Điềm gật đầu lung tung: "Anh đi nhanh đi."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch