Sau khi Phương Nghị rời khỏi, Dư Điềm Điềm liền nhẹ nhàng thở ra, hôm nay cô ăn mặt có chút hở....Chính cô đều cảm thấy ngượng ngùng. Tuy nhiên sau khi Phương Nghị rời khỏi, cô phát hiện có thêm một thùng nước, mỗi lần Phương Nghị giúp cô xách nước đều lấy nhiều hơn chị cả Phương một thùng, trong lòng Dư Điềm Điềm xuất hiện tia ngọt ngào.
Tiếng nước ào ào, Phương Nghị liền dựa vào bên ngoài tường, tuy trên tay làm việc nhưng lỗ tai anh lại không tự giác đi chú ý động tính bên trong. Dư Điềm Điềm ở bên trong, chuyện này làm nội tâm của anh cảm nhận được một cổ yên lặng mềm mại.
Cửa mở ra, một trận mùi hương hoa nhài ập vào mặt anh, Phương Nghị theo bản năng ngừng thở, một trận tiếng bước chân truyền tới, mái tóc Dư Điềm Điềm ướt dầm dề, cô thay một cái váy đi tới trước mặt anh: "Xảy ra chuyện gì hả? Còn chưa đi ngủ?"
Phương Nghị vốn có việc muốn nói với cô, nhưng giờ phút này nhìn cô gái trước mặt anh lại nói không nên lời. Mái tóc đen của Dư Điềm Điềm xõa sau lưng, gương mặt kiều nộn có thể véo ra nước, đôi chân thẳng tắp lộ ra bên ngoài, trắng trẻo tinh tế, Phương Nghị có cảm giác trái tim anh bị búa đập tan nát, một chút lại một chút, anh miệng khô lưỡi khô.
"Không có gì." Anh cưỡng bách chính mình quay mặt đi, "Đậu Tử nói con nhà cậu ta hai ngày sau sẽ làm tiệc đầy tháng, muốn mời em, em đi không?"
"Đi chứ, vì sao lại không đi?" Dư Điềm Điềm chớp mắt, "Chuyện vui như vật tất nhiên là phải đi rồi."
"Được, ngày đó vừa hay là cuối tuần."
"Vậy chuyện của anh có phải cũng vừa lúc học xong?"
"Ừ."
"Em đi huyện thành tìm anh, chúng ta đi chung đi."
Dư Điềm Điềm không hề biết bây giờ Phương Nghị đang bị dày vò, cô còn không biết trời cao đất dày đi tới phía trước, trên người cô có mùi hương hoa nhài nhè nhẹ không ngừng chui vào lục phủ ngũ tạng của người đàn ông, xáo đến làm anh muốn đánh mất cả lý trí.
Sóng mắt Dư Điềm Điềm rung động, lúc cô bị Phương Nghị ôm đè lên tường còn không rõ chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt ướt dầm dề không biết sống chết nhìn anh, Phương Nghị bất đắc dĩ dùng bàn tay to lớn che lại mắt cô: "Đừng dùng ánh mắt này... Câu dẫn anh."
Đôi mắt Dư Điềm Điềm mở càng to, lông mi dài đảo qua lòng bàn tay của Phương Nghị, giống như bàn chải nhỏ, đảo qua trong lòng anh, tê tê dại dại.
"Ngủ đi...Sáng mai anh giúp em làm việc."
Phương Nghị buông tay ra, tận lực không nhìn xem Dư Điềm Điềm, Dư Điềm Điềm chớp mắt: "Ngày mai không cần làm việc mà."
"Ngày mốt anh phải đi, tuần sau em phải làm việc trên ruộng lúa mạch rồi, anh làm trước giúp em một ít."
Dư Điềm Điềm vừa muốn cự tuyệt.
Phương Nghị liền nói: "Không được cự tuyệt."
Cô đành phải ngậm miệng, không tình nguyện đi ngủ.
Vừa rồi gợn sóng nhỏ cũng không ở trong lòng Dư Điềm Điềm tạo thành gió to sóng lớn gì, cô có chút mệt và buồn ngủ, lên giường liền lập tức ngủ luôn. Mà Phương Nghị khí huyết dâng trào, mãi cho tới hơn nữa đêm anh mới khó khăn ngủ được mấy tiếng.
Lại là một ngày nắng bầu trời trong xanh không gió không mây, Phương Nghị thức dậy sớm, trời vừa mới sáng công việc trong sân đều được anh làm xong, Đôn Đôn và mấy con gà đều được anh cho đầy cơm, lu cũng đầy nước, củi lửa đều xếp chỉnh tề nằm trong góc.
Đôn Đôn một bên phe phẩy cái đuôi một bên thở hổn hển liếm bồn.
"Phương Nghị." Dư Điềm Điềm xoa mắt đi ra, cô còn buồn ngủ, trong giọng nói còn mang theo sự ngây ngô khi mới rời giường, Phương Nghị đang đốn củi liền dừng lại, quay đầu lại nhìn cô.
"Điềm Điềm sao dậy sớm vậy lại ngủ thêm một lát."
Dư Điềm Điềm chạy tới bên cạnh giếng rửa mặt: "Ngủ không được mà, trời nóng quá."
Phương nghị nhìn trời, đôi mắt hẹp dài hiện lên tia cười: "Trời đúng là nóng, lát anh đan cho em tấm chiếu."
Động tác rửa mặt của Dư Điềm Điềm liền dừng lại: "Chiếu?"
"Không cần đâu, cứng ngắc, nằm không thoải mái."
"Chị! Anh trai làm chiếu là dùng cỏ lau và cỏ đan thành, không trát lên người cũng không cứng, rất mát mẻ."
Phương Mạn cũng tỉnh, lộc cộc chạy tới tìm Đôn Đôn.
Dư Điềm Điềm nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhìn về phía Phương Nghị nói: "Vậy em muốn."
Giọng điệu của Phương Nghị vô cùng sủng ái: "Được."
Ăn cơm sáng xong, Phương Nghị muốn đi ra ruộng bắp, Dư Điềm Điềm cũng mang chiếc mũ nhỏ đi chung với anh: "Bà nội, chị cả, chúng cháu đi nha."
"Ừ, hôm nay ít người, đi đường chậm một chút, trở về sớm một chút."
"Vâng ạ."
Hôm nay còn chưa bắt đầu làm việc, người dân trên đường thưa thớt, cỏ dại ven đường và trên cỏ lau còn treo giọt sương vào hè, hoa lay ơn chậm rãi nở hoa, làm người khác nhìn thấy liền vui vẻ thoải mái.
Dư Điềm Điềm mang chiếc mũ nhỏ mà Phương Nghị làm cho cô một đường nhảy nhót, gặp được cỏ lau mềm Phương Nghị cắt hết, bỏ vào sọt tre phía sau lưng anh, hai người chậm rì rì đi một đường, cuối cùng khi tới được ruộng lúa mạch mặt trời cũng hoàn toàn lộ ra.