Dư Điềm Điềm mang một vò nước dương mai lớn, dương mai này là hôm qua Phương Nghị hái mang về cho Phương Mạn và Phương Hoài, buổi tối Dư Điềm Điềm nấu thành nước, bỏ thêm chút đường cát, buổi sáng ngâm ở nước giếng, lúc này mát lạnh.
Dư Điềm Điềm đưa cho Phương Nghị hỏi: "Ngọt không?"
"Nước dương mai?"
"Ừ, hôm qua anh hái về cho hai đứa Tiểu Mạn đó."
"Một lát anh dẫn em đi hái, sau núi càng ngọt hơn."
Ánh mắt Dư Điềm Điềm càng sáng ngời: "Được nha, còn có sơn trà, có phải cũng rất nhanh liền chín?"
"Ừ, đợi tuần sau anh về, trong thôn sẽ bắt đầu đi hái sơn trà, đến lúc đó anh hái giúp em nhiều một chút."
"Được! Nhất định phải nhiều một chút nha, em làm cao sơn trà."
"Không thành vấn đề."
Mảnh ruộng nhỏ phía sau có mấy cây đại thụ, Phương Nghị lấy một ít cỏ khô để ở dưới cây đại thụ, Dư Điềm Điềm liền ngồi ở dưới tàng cây chờ anh. Không phải Dư Điềm Điềm không muốn làm việc, là Phương Nghị không đồng ý, sức lực đàn ông lớn giống như dùng không hết.
Dư Điềm Điềm tránh nắng dưới bóng cây chờ anh, thường thường quạt chút gió, đưa chút nước, mỗi lần cô đi tới Phương Nghị giống như được sạc thêm điện, càng làm việc hăng hái mười phần. Hai ngày này thường có muỗi vo ve, cô liền cẩn thận dùng cao Phương Nghị đưa cho.
Tới giờ ăn cơm, Dư Điềm Điềm mở ra lương khô mang theo lúc sáng, bốn cái bánh bột bắp, một vại dưa chua, cô gọi Phương Nghị tới, chuẩn bị ăn cơm dưới bóng cây.
Hai người vừa mới ngồi xuống, cách đó không xa trong đám cỏ lau liền phát ra tiếng vang.
"Là cái gì vậy." Dư Điềm Điềm hoảng sợ, từ lần trước sau khi gặp được rắn độc, cô thật sự đúng là thần hồn nát thần tính. Đối với chút động tĩnh liền vô cùng mẫn cảm.
"Đừng sợ, để anh đi xem thử."
Phương Nghị đứng dậy đi tới chỗ cỏ lau, Dư Điềm Điềm muốn đi xem nhưng lại không dám, cô đành duỗi cổ nhìn xung quanh.
Chẳng bao lâu, Phương Nghị liền trở về, trên tay anh xách theo một con gà rừng xám xịt.
"Ai nha!" Dư Điềm Điềm mừng rỡ lập tức đứng dậy.
"Là gà rừng hả?"
"Ừ, vừa mới bắt được, chính là nó."
"Thật tốt quá! Hôm nay có thể khai trai!" Dư Điềm Điềm nói: "Nhanh, chúng ta hiện tại đem nó nướng."
Trong mắt Phương Nghị hiện lên ý cười: "Được."
Cách mảnh ruộng nhỏ không xa có một dòng suối nhỏ, động tác Phương Nghị lưu loát, hai ba động tác liền xử lý con gà rừng rất sạch sẽ, Dư Điềm Điềm nhặt một ít nhánh cây, hai người liền đốt lửa ở dưới tán cây.
"Đợi em một lát em hái chút nấm." Dư Điềm liền đứng lên, rất nhanh hái chút nấm hoang dã và ớt dại, con gà rừng được Phương Nghị xử lý sạch sẽ bị xuyên qua nhánh cây, Dư Điềm Điềm liền bỏ hết nấm vào bụng con gà, sau đó buộc bụng gà thật chặt, liền bắt đầu bỏ lên lửa nướng.
"Hương vị con gà này nhất định ăn rất ngon, đợi lát nữa bỏ thêm bạc hà và ớt dại vào, lại càng thơm." Dư Điềm Điềm cười nói.
Phương Nghị thấy cô thích, liền hái thêm một ít mang về, Dư Điềm Điềm cười: "Đủ rồi đủ rồi, lát nữa sẽ cay lắm đó." Ớt dại trong núi vừa cay vừa non, một chút đã đủ vị.
Không lâu sau, mùi gà nướng thơm ngào ngạt.
"Có thể ăn rồi! Em muốn ăn cánh gà!"
"Em không ăn đùi gà à?" Phương Nghị trước tiên xé đùi gà xuống, đưa tới cho Dư Điềm Điềm.
"Không cần, anh ăn đùi gà đi, em thích ăn cánh gà hơn." Dư Điềm Điềm nói.
Phương Nghị giúp cô xé cánh gà xuống, lại dùng hai miếng lá sen mới bao lại đưa cho cô, "Cẩn thận nóng."
Thịt gà tươi mới lại dùng biện pháp nguyên thủy nướng lên ăn rất ngon, còn có nước sốt màu mỡ và nấm càng thơm, Phương Nghị không sợ nóng ăn rất nhanh, mà Dư Điềm Điềm cái miệng nhỏ nhắn ăn chậm rãi.
"Thật mềm, anh ăn nhanh thật, cái đùi gà kia đều cho anh, em ăn cánh gà là được."
Một con gà rừng bị Phương Nghị ăn hết một nửa, Dư Điềm Điềm ăn uống ít, ăn hai cái cánh gà và một miếng ức gà lại không ăn thêm, cô phủng bụng cười tủm tỉm nhìn anh, so với chính cô ăn càng vui vẻ.
"Ăn ngon không?"
Phương Nghị gật đầu: "Ừ..Ăn ngon."
"Vậy là tốt rồi. Dập lửa nhanh đi. Trong rừng đốt lửa không tốt."
Phương Nghị tay chân nhanh nhẹn đem chiến trường dọn dẹp, còn dư lại nửa con gà anh dùng lá sen bao lại, mang về cho Phương Mạn và Phương Hoài.
Làm xong công việc ở ruộng lúa mạch, lại ăn uống no đủ, Dư Điềm Điềm đi theo Phương Nghị tới dòng suối nhỏ rửa tay, Phương Nghị hái được mấy miếng lá bồ kết xoa tay cho cô, Dư Điềm Điềm lại ở bên cạnh dòng suối nghịch nước.
Rửa sạch sẽ xong, Dư Điềm Điềm lại hái một ít lá bạc hà lau qua tay, "Được rồi. Chúng ta đi hái sơn trà và dương mai đi."
Lúc này khoảng ba bốn giờ chiều, Dư Điềm Điềm mang theo mũ nhỏ đi theo Phương Nghị tới phía sau núi có dương mai và sơn trà. Cô mới vừa ăn có chút nhiều, lúc này đi tiếp liền đi không nổi….
"Mệt không?"
Phương Nghị đi phía sau cô, nhìn thấy cô càng đi càng chậm, hỏi.