Phương Nghị làm sao nỡ để cô mệt, anh nhìn xung quanh lại đi tới trước mặt cô: "Anh cõng em."
Đôi mắt Dư Điềm Điềm trợn tròn: "Không, không cần..."
"Một lát trời liền tối, tìm không thấy dương mai, nhanh lên đây đi."
Dư Điềm Điềm nghe anh nói xong mới bò lên trên lưng Phương Nghị.
"Em, có phải em rất nặng không..."
Dư Điềm Điềm rất rõ ràng dáng người của cô, nhìn thì gầy, thực tế chỗ nào nên có thịt thì thịt cũng không ít, vóc dáng của cô cũng không tính lùn, cô cũng không phải là cô gái ở trong nhà có chút gió thổi qua liền bay.
Phương Nghị cong môi cười, cô nhẹ giống như một đóa hoa: "Không nặng, anh khiêng bao gạo và lợn rừng còn nặng hơn em."
Đôi mắt Dư Điềm Điềm lại trợn to: "Anh, anh so em với lợn rừng?"
Phương Nghị lập tức biết anh nói sai rồi: "...Anh sai rồi, anh nói sai rồi."
Hừ hừ. Dư Điềm Điềm hừ vài tiếng, Phương Nghị hống vài câu cô mới nguôi giận, thật là sắt thép thẳng nam, tạm thời không so đo với anh.
Phương Nghị cõng cô lên núi, đi một lát lâu mà anh không thở dốc lấy một lần, thật vất vả tới được chỗ dương mai, anh mới chịu thả người xuống.
"Dương mai thật lớn." Kỳ thật Dư Điềm Điềm đã sớm hết mệt, nhưng cảm giác được người khác che chở, sủng ái thật thích, lúc Phương Nghị cõng cô, cô luyến tiếc không muốn leo xuống, lúc này tinh lực tràn đầy.
Dương mai chỗ này to như quả bóng bàn, hồng xen tím, Dư Điềm Điềm hái được một cái liền để lên miệng cắn một cái: "Thật ngọt. Phương Nghị, anh nhanh tới đây ăn thử đi."
"Ừ."
Phương Nghị đi nhanh tới chỗ cô, anh cũng không ăn quả dương mai trong tay cô, cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy cô, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống.
...
Dư Điềm Điềm bị nụ hôn bá đạo lại cường ngạnh của anh hôn đến nửa ngày đều chưa hồi phục lại tinh thần, mà anh thoải mái nhẹ nhàng buông cô ra, anh còn liếm liếm môi: "Rất ngọt."
"Anh!"
"Đây là khen thưởng." Phương Nghị cười như không cười.
Dư Điềm Điềm lập tức liền hiểu, hèn gì lúc nãy anh lại chủ động muốn cõng cô, hóa ra đều có âm mưu.
Sau đó Dư Điềm Điềm bận đi hái dương mai không để ý tới anh, Phương Nghị vây quanh dỗ dành cô rất lâu.
Dương mai hái được một sọt lớn, Phương Nghị lại dẫn Dư Điềm Điềm đi tới rừng sơn trà, đa số sơn trà phải đợi mười ngày sau mới chín rục, nhưng Phương Nghị có kinh nghiệm, anh hái cho Dư Điềm Điềm nếm thử một ít sơn trà đã chín.
Xé lớp da mỏng xuống, lộ ra thịt non màu vàng của quả, Dư Điềm Điềm cắn một miếng: "Ăn ngon. Không kém quả dương mai chút nào."
"Vậy là tốt rồi." Phương Nghị nhìn thấy cô thích, liền hái hết mấy quả sơn trà đã chín xuống, hái đầy một sọt nhỏ.
Dư Điềm Điềm vô cùng hài lòng, hôm nay cô thu hoạch lớn, lúc xuống núi người nhiều dần, cô liền ngoan ngoãn đi theo bên người Phương Nghị, không để anh cõng.
Ở nông thôn trên con đường nhỏ có thể nhìn thấy mơ hồ khói bếp từng nhà, đã đến giờ cơm chiều.
Dư Điềm Điềm và Phương Nghị mới vừa đi ngang qua bờ ruộng liền nghe thấy thanh âm của Ngô Nguyệt.
"Điềm Điềm!"
Hai người đồng thời quay đầu nhìn lại.
Ngô Nguyệt cũng mới trở về từ một ngọn núi khác, cô ấy nhìn Dư Điềm Điềm cười nói: "Cô đoán thử tôi mới vừa nhìn thấy ai?"
"Ai vậy?"
"Còn có thể là ai được, là Lâm Tiểu Mẫn đó. Cô ta hôm nay đi dự thi bị đánh rớt, đang ở chỗ cánh rừng bên kia trút giận đó."
Dư Điềm Điềm cũng không ngoài ý muốn: "Cô ta vì sao lại bực mình?"
"Bởi vì Vương Lâm Lâm của đập Tam Lục kia đột nhiên đoạt vị trí của cô ta, cô ta lại không thể so với người ta, liền bị đánh rớt."
"Đó là do chính mình không bằng người khác, cần gì phải tức giận."
Ngô Nguyệt ánh mắt nhìn sang Phương Nghị, đi lên nói nhỏ với cô: "Tính tình của cô ta cô lại không phải không biết, có thể nói đạo lý mới kỳ lạ."
Dư Điềm Điềm nghĩ nghĩ, cũng phải.
"Được rồi, nhìn thấy cô liền thuận tiện chào hỏi, tôi đi trước nha." Ngô Nguyệt nói chuyện với Dư Điềm Điềm xong liền nhìn Phương Nghị gật gật đầu, sau đó cô ấy chạy chậm đi về nấu cơm.
Nhìn thấy người đi rồi Phương Nghị mới hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"À, không có gì, chỉ là bên đoàn văn công muốn tuyển người."
Đoàn văn công...Giữa mày Phương Nghị nhiễm chút màu sắc hơi tối: "Vậy, em có muốn báo danh không?"
"Em? Em đương nhiên-" Dư Điềm Điềm vốn định nói thẳng là không báo danh, nhưng đột nhiên nhìn thấy thần sắc của phương Nghị, cô liền thay đổi: "Em đang suy nghĩ."
Phương Nghị đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô thật sâu, trong ánh mắt anh hiện lên cuồn cuộn cảm xúc phức tạp.
"Anh nhìn em làm gì? Anh không muốn em đi sao?"
"Không..." Phương Nghị gian nan quay mặt đi, cánh môi anh khô khốc nhấp một chút: "Đoàn văn công khá tốt, thích hợp với em..."
Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm nhìn anh miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, tiếp tục giả vờ: "Phải ha, hôm nay Lâm Hải Dương và người ở cục văn hóa đưa cho em tờ giấy báo danh, em chuẩn bị đi về điền vào, ngày mai có thể nộp lên."
"Ừ." Phương Nghị cau mày, biểu tình tối tăm đi bên cạnh cô, Dư Điềm Điềm đợi một lát cũng không đợi anh nói một câu bảo cô ở lại, trong lòng cô cũng tức giận.