Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 109: Cá hầm và mứt sơn trà 2

Chương 109: Cá hầm và mứt sơn trà 2




Dư Điềm Điềm có chút bực mình, hai người trầm mặc đi một đoạn, liền nhìn thấy đội ngũ tuyển chọn của đoàn văn công.

Trần Gia Văn liếc mắt một cái liền nhìn thấy Dư Điềm Điềm, anh ta vội vàng vẫy tay với cô: "Đồng chí Dư."

Lâm Hải Dương cũng nhìn sang.

Trần Gia Văn đi hai ba bước liền đi tới trước mặt Dư Điềm Điềm, Phương Nghị đứng cách cô không xa, Dư Điềm Điềm nhìn anh giữ khoảng cách với cô, lập tức khuôn mặt nhỏ liền suy sụp xuống.

Trần Gia Văn còn rất vui vẻ, kết quả đi tới nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Dư Điềm Điềm liền không dám tiếp tục tiến lên.

"Đồng chí Dư, hôm nay sao cô lại không tới? Chúng tôi tuyển chọn còn một ngày cuối cùng, cô nếu không đi thì sẽ trễ."

Dư Điềm Điềm khóe mắt còn đang nhìn Phương Nghị, Trần Gia Văn nói cái gì cô căn bản không nghe được bao nhiêu, tùy tiện có lệ đáp: "Ừ."

Trần Gia Văn nghe cô nói liền biết còn có cơ hội, anh ta lập tức lại đưa tờ truyền đơn vào tay cô: "Ngày mai cô nhất định phải tới nhé."

Lúc này Dư Điềm Điềm lại không có trả lời.

Lâm Hải Dương tất nhiên cũng biết Phương Nghị, hai người chào hỏi qua, Dư Điềm Điềm không muốn tiếp tục nói chuyện với Trần Gia Văn, cô tùy tiện tìm cái cớ sau đó rời đi, Phương Nghị nhìn thấy liền nói tạm biệt với Lâm Hải Dương.

"Anh ta là ai? Sao lại đi chung với đồng chí Dư?"

Trần Gia Văn có chút bất mãn nhìn bóng dáng của Phương Nghị.

Lâm Hải Dương kỳ thực biết chuyện Dư Điềm Điềm ở lại nhà họ Phương, nhưng anh ta chỉ nhìn hai cái bóng cách đó không xa, lắc đầu nói: "Tôi không rõ ràng lắm."

Phương Nghị đi phía sau Dư Điềm Điềm, một đường không nói chuyện.

Anh nhìn ra được cô không vui, anh muốn tiến lên nói chuyện nhưng lại có chút do dự, mắt nhìn thấy sắp tới sân nhà họ Phương, Dư Điềm Điềm lúc này đem cái mũ tháo xuống tóc không cẩn thận bị vướng vào sọt tre, cô kéo hai cái lại kéo không ra, chút ủy khuất liền dâng lên, cô tức giận lại kéo thêm hai cái, lại bị Phương Nghị lập tức ngăn cản.

"Anh giúp em."

Chuyện này không được, anh không nói lời nào còn tốt, một khi nói chuyện Dư Điềm Điềm ủy khuất liền bị phóng to, vành mắt lập tức đỏ hoe: "Anh đừng động vào em!"

Trái tim của Phương Nghị trong nháy mắt bị nhéo thành một đoàn, Dư Điềm Điềm giống như một chú mèo nhỏ xù lông, anh vội vàng ôm cô vào lồng ngực, nhẹ nhàng dỗ dành.

"Đừng khóc...Điềm Điềm, đừng khóc."

"Anh đừng đụng vào em!" Dư Điềm Điềm nghẹn ngào mang theo tiếng khóc nức nở, "Anh không phải không muốn nói chuyện với em sao? Anh còn quản em làm gì! Anh không phải muốn em đi báo danh đoàn văn công sao!"

Trong lòng Phương Nghị có ngàn vạn ủy khuất, nhưng bây giờ anh cũng chỉ có thể trước tiên dỗ dành cô gái ở trong ngực: "Anh, không có..Anh không muốn em đi, nhưng mà tiền đồ ở đoàn văn công rất tốt, em lại tốt như vậy, em còn xinh đẹp như vậy, anh làm sao nhẫn tâm để em cả đời này ở lại nông thôn chứ?"

Phương Nghị nói nói, chính anh cũng có cảm thấy không tiếp nhận được.

Dư Điềm Điềm rất thích nghe giọng nói của anh, cô bị anh ôm trong ngực một lát, cơ thể cô mới chậm rãi mềm đi xuống.

"Nông thôn...Cũng không phải không tốt, hơn nữa, anh lại không có khả năng ở nông thôn cả đời..."

Tuy rằng anh biết Dư Điềm Điềm dỗ dành anh, nhưng nội tâm của Phương Nghị vô cùng kích động và hưng phấn, Dư Điềm Điềm tin tưởng anh, muốn ở cạnh anh.

"Cô gái ngốc..." Phương Nghị ôm cô một hồi lâu, sau khi dỗ dành Dư Điềm Điềm vui vẻ trở lại mới chậm rãi buông tay ra, sau đó anh cẩn thận giúp Dư Điềm Điềm gỡ mái tóc rối dính trên sọt xuống.

"Sau này em đừng làm chính mình bị thương." Phương Nghị nghiêm túc nói.

"Vậy anh cũng không được phép..."Dư Điềm Điềm bĩu môi nói: "Hai người ở bên nhau, chính là phải tâm sự nhiều hơn, anh biết chưa?"

"Ừ." Phương Nghị làm sao không dám đồng ý, anh giúp Dư Điềm Điềm tháo mũ nhỏ xuống liền sửa lại mái tóc của cô, ánh mắt lưu luyến.

Nhìn thấy cô hết tức giận, Phương Nghị cẩn thận hỏi: "Vậy em...Còn muốn đi đoàn văn công báo danh không?"

Dư Điềm Điềm vừa mới thuận lông lại nháy mắt nổ tung: "Anh còn dám hỏi! Anh bị ngốc hả!"

Phương Nghị vội vàng cầm tay cô để bên môi hôn hôn: "Được được được, anh không hỏi, là anh ngu ngốc."

"Anh biết là được." Dư Điềm Điềm hừ hai tiếng, rút tay ra, đi về phía cửa nhà họ Phương.

"Về rồi hả." Chị cả Phương đang ở trong sân làm cá, nhìn thấy hai người trở về liền cười nói.

"Cá ở đâu ra vậy." Dư Điềm Điềm tò mò đi tới.

"Nhà họ Liễu mới đưa tới, nói là hạ sông, cho chúng ta một ít."

"Nhà họ Liễu là ai?"

Chị cả Phương nhìn ánh mắt Phương nghị cười cười: "Người trong thôn, năm trước có nạn đói, nhà chúng ta cho bọn họ mấy cái bánh bột bắp."

"Ồ..." Dư Điềm Điềm đi tới nhìn xem, đây là một con cá nheo không lớn, tuy không lớn nhưng cũng khó tìm.

"Để em làm cho." Dư Điềm Điềm nóng lòng muốn thử.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch