Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 110: Cá hầm và mứt sơn trà 3

Chương 110: Cá hầm và mứt sơn trà 3




"Được nha, đợi chị làm sạch sẽ, Điềm Điềm lại tới nấu." Chị cả Phương cười ha ha, tay nghề của Dư Điềm Điềm rất tốt, cả nhà đều rất thích ăn.

"Thật nhiều dương mai." Phương Mạn và Phương Hoài đều chạy tới.

Dư Điềm Điềm ngồi xổm xuống, chia cho hai đứa một ít: "Ăn ít thôi, nếu không lát nữa sẽ bị ê răng, chị còn muốn dùng dương mai làm đồ ăn càng ngon, đến lúc đó lại cho hai đứa."

"Cái gì ăn ngon?" Phương Mạn nghi hoặc.

"Bí mật." Dư Điềm Điềm chớp chớp mắt, chạy tới chỗ chị cả Phương hỗ trợ.

Cá nheo ít, thích hợp là làm cá hầm cải chua hoặc là cá hầm ớt, Dư Điềm Điềm nghĩ nghĩ, giá đỗ của chị cả Phương rất tươi, vì thế cô quyết định là cá hầm ớt.

Làm sạch vảy, thịt cá trắng nõn cắt thành từng miếng đều nhau, dùng muối, rượu gia vị, bột và lòng trắng trứng bỏ vào, giá đỗ và cải trắng luộc sơ qua. Trong nồi vừa nóng lên, bỏ vào tương do bà nội đặc chế và ớt băm tạo mùi thơm, thêm gừng, tỏi, hành, hoa tiêu, làm ớt cay xào. Sau đó bỏ cá vào, thêm nước tương hồ tiêu và chút đường trắng, cuối cùng nấu nước nóng, bỏ từng mảnh thịt cá vào, cuối cùng bỏ giá đỗ và cải trắng vào sau cùng. Lúc hạ nồi bỏ thêm chút hoa tiêu ớt cay và hạ lửa nhỏ, để một lát ớt chính là linh hồn của cá.

Kỳ thực Dư Điềm Điềm có chút đau lòng, bởi vì dầu trong nhà đều sắp thấy đáy, nhưng nhìn thấy cá tươi nếu không nấu tốt thì thực uổng phí nguyên liệu nấu ăn, hơn nữa ngày mai Phương Nghị đi rồi, liền dùng nấu hết.

Chờ lúc bưng lên bàn, mùi hương đều bay ra bên ngoài sân.

Mấy người hàng xóm đều nhìn sang, còn vừa đúng lúc ăn cơm tối, mỗi người ăn hoa màu trong miệng liền chua lòm: "Người nhà họ Phương là dẫn Phượng Hoàng về nhà đi! Mỗi ngày đều có thể ngửi được mùi thịt!"

"Tôi cảm thấy, người nhà họ Phương có khi tàng bảo bối! Vẫn luôn không tìm ra được."

"Không thể nào, đều lục soát ra rất nhiều rồi..."

"Vậy ngươi nhìn thấy sao, thật thơm đi! Tôi ăn Tết cũng chưa ăn được đồ ăn thơm như vậy..."

Người trong thôn vừa ghen tỵ vừa ngửi mùi thơm ăn cơm, mà người nhà họ Phương bởi vì làm món cá, bà nội liền không cho làm lương thực tinh.

Tuy nhiên dù ăn cơm bằng lương thực phụ, hương vị cay của cá hầm ớt cũng ăn ngon, vị cay của nước cá tưới lên cơm, làm muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi, Dư Điềm Điềm vừa ăn vừa nói: "Chúng ta về sau mỗi ngày đều nấu cá đi."

Bà nội Phương cười nhìn cô; "Ngày nào đó nhất định sẽ ăn được."

"Không phải ở trong sông có cá sao, nếu không nhà họ Liễu làm sao có cá?"

Chị cả giải thích: "Cá trong sông là của nhà nước không thể tùy tiện đánh bắt, nhà của người họ Liễu ở cạnh bờ sông, tối hôm qua có mưa to, chắc là nước rút nên mới có mấy con cá mắc cạn, không tính là họ vớt được."

Dư Điềm Điềm sợ ngây người: "Vậy khi nào mới được ăn cá."

Phương Nghị lấy quyền che miệng cười nói: "Hai ngày sau anh đi huyện thành mua cho."

"Không cần, mua thì không cần, đến lúc đó lại nói đi." Dư Điềm Điềm liền ũ rũ.

Bởi vì có được chút cá này không dễ, buổi tối Dư Điềm Điềm liền ăn nhiều thêm một chén cơm.

Sau khi ăn cơm chiều xong, Dư Điềm Điềm chớp mắt nhìn chị cả Phương: "Chị cả, lát nữa chị giúp em nấu nước dương mai nha."

"Nước dương mai? Em hái dương mai?"

"Dạ vâng, em còn muốn làm bánh dương chua và mứt sơn trà."

"Món đó có gì ngon, chua lòm."

"Không chua, em có cách." Dư Điềm Điềm cười nói.

Chị cả Phương biết cô ý nghĩ quỷ quái rất nhiều, cũng không hỏi rõ, chị ấy vén tay áo lên liền đi lên hỗ trợ.

Dư Điềm Điềm và Phương Nghị lúc trở về cũng đã đem dương mai rửa xong, thả thêm muối ăn loại bỏ sâu, bây giờ vừa vặn dùng nước bỏ thêm muối đem đi nấu, nước sôi liền vớt bọt, lặp lại mấy lần, đến khi nước dần cạn, Dư Điềm Điềm lấy ra một cái vại mật ong còn có kẹo mạch nha.

"Ai nha. Đây đều là mấy thứ tốt. Em lấy ở đâu ra."

Chị cả Phương kinh ngạc nói.

"Lúc trước em có mang theo, cũng không nhiều lắm, chỉ có chút này."

"Vậy đừng lãng phí, làm món này thật đáng tiếc."

"Không đáng tiếc đâu chị cả, em có cách." Dư Điềm Điềm vốn định nói thẳng là có thể bán giá tốt nhưng cuối cùng không muốn làm chị cả sợ nên cô cũng không nói thêm.

Chị cả Phương bất đắc dĩ đành phải giúp cô làm, kẹo mạch nha và mật ong thêm vào không những tăng vị ngọt, chính là làm dương mai bọc một lớp đường, như vậy vị của của dương mai có thể được trung hòa, cuối cùng ở mặt ngoài rải thêm một lớp đường trắng, hong gió xong liền thành một món ăn vặt người gặp người thích.

Chờ đem một sọt dương mai làm sạch sẽ, nước dương mai cũng nấu xong.

"Chị cả chị nếm thử đi." Dư Điềm Điềm đút cho chị cả Phương một miếng, chị cả Phương nhai hai miếng liền sợ ngây người: "Trời ạ, này cũng quá ngon đi." Chị cả Phương cực kỳ kích động, liền nói tiếng địa phương.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch