"Ăn ngon đúng không." Dư Điềm Điềm mang tất cả dương mai làm xong đều cất tốt, "Được rồi, tiếp theo là mứt sơn trà."
Mứt sơn trà làm cũng rất đơn giản, chủ yếu dùng thịt quả sơn trà nghiền nhuyễn, lá sơn trà nấu lên làm mứt sơn trà hiệu quả càng tốt, cuối cùng đun lửa nhỏ, bỏ thêm mật ong và đường trắng nấu thành mứt.
Chờ làm xong tất cả, trời đã tối thui.
Phương Nghị đi tới phòng bếp gọi cô: "Điềm Điềm đi ngủ sớm một chút, ngày mai lại làm, nước tắm xong rồi."
"Tới đây tới đây." Dư Điềm Điềm đem mứt sơn trà bỏ vào vại nhỏ đưa cho Phương Nghị, nhìn anh chớp mắt: "Anh đưa cái này cho bà nội nhé, cái này trị ho rất tốt."
Phương Nghị rất quý trọng tâm ý của cô, vươn tay xoa đầu cô: "Được, em mau đi tắm đi."
Dư Điềm Điềm liền đi tắm rửa, Phương Nghị đem mứt sơn trà đưa tới trong phòng của bà nội, bà nội Phương nếm vài miếng: "Không tệ, mứt sơn trà này uống vào rất thoải mái."
"Người ta là một cô gái tốt, cháu phải đối xử tốt với người ta. Có nghe hay không!"
Phương Nghị ngẩng đầu lên, anh vừa mừng vừa sợ: "Bà nội?"
"Gọi bà làm gì, nghĩ bà nhìn không ra? Về sau có duyên phận thì tốt nhất, không có duyên phận, chỉ có cô bé không cần đồ của cháu, cháu tuyệt đối không được sinh ra tâm địa gian xảo nào đâu đấy."
"Sẽ không đâu, nhất định có duyên phận." Phương Nghị lời thề son sắt.
"Được rồi, đi ra ngoài đi." Bà nội Phương mặt mày hiện ý cười, lúc này Phương Nghị mới xoay người đi ra ngoài.
"Sao rồi, bà nội có thích không?" Dư Điềm Điềm vừa vặn tắm xong đi ra, Phương Nghị đi tới giúp cô đổ nước tắm, lại sờ mặt cô: "Bà nội rất thích, nói em tay nghề rất tốt, nhờ anh cảm ơn em."
"Tất nhiên rồi." Dư Điềm Điềm cái đuôi muốn chỉ lên trời, sau đó lại kéo kéo áo ngắn của Phương Nghị: "Anh lấy giúp em chút cỏ ngải, phòng em hình như có muỗi..."
Phương Nghị không nói hai lời liền đi lấy cỏ ngải giúp cô, lúc trở về Dư Điềm Điềm đã trở về phòng của cô.
Phương Nghị: "..."
"Điềm Điềm, em ngủ chưa?" Phương Nghị ở bên ngoài gõ cửa.
"Chưa. Anh vào đi."
Phương Nghị: "..."
Thật là tiểu yêu tinh.
Anh nhẹ tay nhẹ chân đi vào, tận lực không nhìn cô, anh lập tức đi tới trong một góc đem cỏ ngải đốt ở chỗ dễ có muỗi hơ hơ, Dư Điềm Điềm ngồi ở đầu giường lau tóc, hơn nữa ngày cũng không nghe thấy động tĩnh mới phát hiện Phương Nghị ngốc ngốc đưa lưng về phía cô.
"Anh phát ngốc cái gì vậy?"
Bóng lưng của Phương Nghị cứng đờ: "Huân, huân cỏ." Anh nói xong liền đi ra ngoài.
Kỳ kỳ quái quái.
Đợi Phương Nghị đi ra bên ngoài một lúc Dư Điềm Điềm mới nhìn thoáng qua về phía anh mới ngồi, ở phía cuối giường có treo một chiếc áo ngực màu trắng của cô.
!!
Khó trách.
Đại lưu manh!
Sáng sớm hôm sau, sân nhỏ của nhà họ Phương liền náo nhiệt lên, Phương Nghị phải trở về huyện thành, bà nội Phương tự nhiên lại thu xếp một đống đồ vật bắt anh mang theo.
Thừa dịp bà nội không chú ý, Dư Điềm Điềm đem hai mươi mấy bình dương mai đã làm ngày hôm qua và mứt sơn trà nhét vào bao, nhỏ giọng nói: "Mứt sơn trà một lọ bán ít nhất ba đồng rưỡi, phiếu anh xem mà thu, đặc biệt là phiếu đường và phiếu dầu, đừng để em bị thiệt."
“Không thiệt được, nếu lỗ anh bù giúp em." Phương Nghị buồn cười nói.
"Ai cần anh bù..."
"Dương mai chua em làm đâu, không bán à?"
Dư Điềm Điềm lắc đâu: "Cái này em có cách riêng, anh đừng để ý."
"?" Phương Nghị nghi hoặc nhìn cô, mày anh hơi nhíu chặt.
"Ai nha, là Vương Hoa đó, khoảng thời gian trước cô ấy nói cô ấy có quen biết rất nhiều phụ nữ mang thai, còn bị thai nghén, dương mai chua này đối với phụ nữ mang thai rất tốt, anh làm sao hiểu chứ."
Phương Nghị liền hiểu, thừa dịp bà nội và chị cả không để ý, anh nhéo nhéo cái mũi của cô: "Là em thông minh."
Xe tới, Phương Nghị cầm bao mang đi, "Bà nội, chị cả, em đi nha."
"Trên đường chậm một chút."
"Điềm Điềm anh đi đây."
"Đi đi, cuối tuần em vào thành tìm anh."
Phương Nghị lộ ra nụ cười thỏa mãn, lúc này mới chịu lên xe.
Phương Nghị vừa đi, chị cả Phương phụ trách đưa bà nội về nhà, Dư Điềm Điềm liền cõng giỏ tre đi ra bờ ruộng lúa mạch bắt đầu làm việc.
Ngô Nguyệt và Dương Đan đều ở, nhìn thấy cô đi tới liền cười: "Chúng tôi còn tưởng rằng hôm nay cô không tới đâu."
"Vì sao tôi lại không tới? Tôi làm việc rất chăm chỉ mà."
"Phải, chúng tôi nhìn thấy cô cuối tuần đã đem mấy luống đất làm xong hết rồi, thật sự quá tích cực."
Trong lòng Dư Điềm Điềm ngọt ngào không nói lời nào, tùy ý hai người trêu chọc, đợi hai người cười đủ rồi, Dư Điềm Điềm mới lấy nước dương mai và mứt sơn trà ra.
"Cười đủ rồi? Khát hay không, đói bụng không?"
"Chúng tôi sai rồi, không cười nữa." Ngô Nguyệt bỏ bàn tay đang ôm bụng xuống, Dương Đan cũng cười tủm tỉm, trong mắt hiện lên sự hâm mộ.