Dư Điềm Điềm đột nhiên cảm thấy hai mắt biến thành màu đen, Phương Nghị anh thật tốt, còn biết trêu đùa người khác!
Dư Điềm Điềm quyết định muộn một chút tìm anh tính sổ, giờ phút này vì phát tiết nội tâm "Phẫn nộ", cô lập tức vọt tới quầy của Cung Tiêu xã, cô dùng phiếu Phương Nghị đưa hung hăng mua một hồi.
Tục ngữ nói rất đúng, tiêu hết tiền của một người đàn ông chính là cách trừng phạt tốt nhất đối với anh ta.
Tuy nhiên nói tới cũng buồn cười, Dư Điềm Điềm trước khi xuyên qua, người theo đuổi đưa cô thẻ không giới hạn, còn có thẻ đen cô đều không liếc nhìn lấy một cái, hiện tại cầm phiếu và tiền Phương Nghị đưa cho cô, làm cô mua rất thoải mái. So với quẹt thẻ mua túi xách mấy vạn thì càng vô cùng hạnh phúc.
Chờ Phương Nghị đi tới Cung Tiêu xã, Dư Điềm Điềm đã mang theo bao lớn bao nhỏ chiến lợi phẩm, "hùng hổ" nhìn chằm chằm anh.
"Điềm Điềm, xảy ra chuyện gì hả? Có nặng lắm không?" Phương Nghị vội vàng đi tới mang đồ vật giúp cô.
Dư Điềm Điềm hừ hừ hai tiếng, còn giả ngu: "Trở về em lại tính sổ với anh."
"?"
Khuôn mặt nhỏ của Dư Điềm Điềm mỗi ngày thay đổi mấy trăm lần, Phương Nghị thật sự không thể tìm ra quy luật trong đó, nhưng anh cảm giác bây giờ Dư Điềm Điềm giống như không phải thật sự tức giận, anh liền nhanh chóng vứt chuyện này ra sau đầu đi theo cô.
Từ huyện thành chạy xe tới trấn Dân Thủy cũng nhanh, chỉ là xe đạp của Phương Nghị còn ở "điểm bí mật" trong thôn Tỳ Ba, anh đành phải mượn chiếc xe đạp mang Dư Điềm Điềm đi.
Phương Nghị đối với huyện thành và trấn Dân Thủy rất quen thuộc, mỗi lần anh đều có thể mang Dư Điềm Điềm đi con đường nhanh nhất, dọc theo con đường đi, cây liễu rơi rũ, mùi hoa thơm ngát, ánh nắng mặt trời cũng không quá gắt, Dư Điềm Điềm ngồi phía sau liền bắt đầu hát.
"Lại nhìn thấy khói bếp bay lên
Mặt trời lặn xuống núi
Muốn hỏi những làn khói bếp kia
Người muốn đi đâu
Hoàng hôn có thư tình
Hoàng hôn có họa ý
Lời thơ trong từng nét vẽ tuy rằng mỹ lệ
Trong lòng em lại chỉ có anh
..."
Phương Nghị nghe nghe bên tai anh liền ửng đỏ, xe chạy liền có chút khó khăn, giọng nói cô uyển chuyển êm tai, còn hát hay như vậy… Lời ý lộ liễu, anh hơi thở gấp, anh chỉ hận không thể dừng xe lại đem cô ôm tiến vào lòng ngực.
"Anh cảm thấy thế nào, em hát có dễ nghe hay không?" Dư Điềm Điềm nhìn lỗ tai anh ửng đỏ, cô cố ý hỏi.
"Rất hay..." So với những bài hát anh từng nghe qua đều hay hơn.
"Đây là bài hát của ai, nghe thật hay."
"Hừ, anh không để ý lời bài hát lại để ý xem ai sáng tác."
Dư Điềm Điềm nói xong trong nháy mắt liền nhìn thấy lỗ tai của Phương Nghị liền đỏ một vòng, lan xuống tận cổ.
Dư Điềm Điềm nhịn cười rất vất vả, Phương Nghị nghe ra cô chế nhạo nhưng cũng không dám quay đầu lại, anh đành liều mạng ổn định lái xe.
Thật là người yêu dính người.... Cô cũng không có làm cái gì, hát mấy câu lại muốn mệnh của anh.
...
Một đường đi rất thuận lợi, hai người tới nhà của Đậu Tử vừa đúng lúc trước giờ cơm trưa.
Đậu Tử tự đi ra ngoài phòng tiếp đón, có lẽ vì hôm nay có việc vui, nên ăn mặt rất sáng sủa, Dư Điềm Điềm ánh mắt cũng sáng ngời.
"Nhanh. Mau vào phòng đi."
Nói là tiệc đầy tháng, nhưng niên đại này ai dám làm lớn, phần lớn mọi người đều mời bạn bè thân thuộc và người một nhà cùng nhau ngồi, nhìn thấy đứa bé, cùng nhau chúc mừng.
Cha mẹ Đậu Tử mất sớm, bạn bè anh ta lại không nhiều lắm, cho nên hôm nay cũng chỉ có vợ chồng Đậu Tử và hai người Phương Nghị với Dư Điềm Điềm, một bàn bốn người, tự tại lại thoải mái.
"Tay nghề tôi không tốt lắm, tùy tiện làm một chút, phần lớn là Đậu Tử làm, mọi người đừng chê nha." Vương Hoa cười nói.
Dư Điềm Điềm nhìn một bàn đồ ăn, mở to mắt: "Đây đều là Đậu Tử làm sao?"
Cô vừa dứt lời, Đậu Tử và Vương Hoa so với cô còn giật mình hơn: "Em gái có thể nói chuyện được hả?"
Dư Điềm Điềm đột nhiên ý thức được hai người vẫn còn chưa biết, Phương Nghị giải thích: "Đúng vậy, vừa vặn."
"Thật tốt quá! Vậy phải chúc mừng gấp đôi! Vợ, em mang bình rượu của anh ra đây! Phải chúc mừng một chút."