Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 116: Mì chua 2

Chương 116: Mì chua 2




Dư Điềm Điềm không lay chuyển được anh ta nên cô chỉ có thể nhìn sang Phương Nghị, kết quả hôm nay Phương Nghị cũng rất vui vẻ, nhỏ giọng nói: "Không sao, liền uống hai ly, là nên thay em chúc mừng."

Dư Điềm Điềm đành phải bĩu môi, tùy ý anh.

Một bàn đồ ăn tổng cộng có tám món, xem như đúng quy củ, có một món đậu que xào thịt khô, Dư Điềm Điềm vừa ăn miếng đầu tiên sắc mặt liền kinh diễm: "Thật ngon! Món này ai làm?"

"Là cha đứa nhỏ, tay nghề anh ấy so với tôi tốt lắm." Vương Hoa nói, trong giọng nói mang theo mấy phần tự hào.

"Tay nghề này so với tiệm cơm quốc doanh còn tốt hơn, tay nghề của anh làm sao mà luyện được vậy?" Dư Điềm Điềm khen rất nhiệt tình lại thật lòng, Đậu Tử nghe xong xua tay liên tục.

"Không có tốt như vậy, lúc trước đói không có gì ăn thì tự học nấu cơm, làm làm liền biết thôi."

Vương Hoa cũng nói: "Ngày thường ở nhà đều là anh ấy nấu, tôi cũng nhàn rất nhiều."

Dư Điềm Điềm đột nhiên có cảm giác bị bắt ăn một miếng to cẩu lương.

"Tới tới tới, em gái, vì chúc mừng em bắt đầu một cuộc sống mới, cũng chúc mừng con trai anh đầy tháng, uống một ly!" Đậu Tử nói xong liền nâng chén lên, lại được Phương Nghị chắn xuống.

"Cô ấy sẽ không uống, để tôi uống thay."

Đậu Tử nhìn thoáng qua hai người, cười hắc hắc hai tiếng, bưng lên chén rượu uống một hơi cạn sạch.

Phương Nghị cũng uống, Dư Điềm Điềm vội vàng gắp cho anh chút đồ ăn: "Ăn một chút."

"Em gái em đừng để ý anh ấy, anh ấy tửu lượng so tôi càng lợi hại. Trước kia còn đem người khác chuốc say."

"Anh chuốc say ai?" Dư Điềm Điềm tò mò nhìn sang hỏi Phương Nghị.

"Không có ai, uống rượu cùng mấy người trong thôn, không có khoa trương như vậy, em đừng nghe anh ta nói bậy."

"Hắc! Em sao dám nói bậy chứ, em gái em không biết đâu, lúc đó- ai nha, vợ em véo anh làm gì?"

Vương Hoa hận sắt không thành thép nói: "Anh ăn phần của anh đi! Ăn thịt còn không ngăn được miệng anh."

Vợ lên tiếng, Đậu Tử đành tát một cái ngồi xuống: "Tôi nói hưu nói vượn, nói hưu nói vượn! Ăn cơm, mau ăn cơm."

Dư Điềm Điềm cười đồng ý, cô lại ở dưới bàn hung hăng nhéo eo Phương Nghị một cái.

Buổi tối khi tính sổ, lại tính thêm một lần.

Ăn cơm xong, Vương Hoa ôm Tiểu Đậu Tử ra, hiện tại vừa đầy tháng, đứa nhỏ trắng trẻo tròn vo, cánh tay giống như ngó sen, Dư Điềm Điềm vuốt cánh tay cậu bé, trong lòng vô cùng yêu thích.

"Đặt tên chưa?"

"Rồi, gọi là Đậu Vệ Hoa, mấy thế hệ nhà họ Đậu đều dùng chữ Vệ làm chữ lót, tôi cảm thấy tên này giống tên con gái nhưng cha đứa nhỏ kiên trì không chịu đổi."

Lúc Vương Hoa nói mấy lời này trên mặt tràn đầy hạnh phúc, Dư Điềm Điềm cảm giác lại bị nhét cẩu lương lần hai.

Tuy nhiên cô vui vẻ vì hai người hạnh phúc, lại chọc Tiểu Đậu Tử một lát, Phương Nghị và Đậu Tử đi ra ngoài thương lượng công việc, Dư Điềm Điềm cũng đem dương mai chua từ trong bao mang ra tới.

"Hai ngày trước dương mai chín, tôi làm một chút dương mai chua, cô nếm thử xem."

Vương Hoa liền ăn thử một miếng, ánh mắt lập tức sáng lên: "Hương vị này không tệ! Không ngán! Vị chua và vị ngọt đều vừa phải."

"Thật không." Dư Điềm Điềm nhìn thấy cô ấy thích cũng rất vui vẻ.

"Ai, lúc trước tôi mang thai Tiểu Đậu Tử bị nôn nghén kinh khủng như vậy, nếu sớm một chút quen biết cô thì tốt rồi."

"Không có việc gì, hiện tại ăn cũng được mà, làm món khia vị."

Vương Hoa là người thông minh, nhìn thấy cô mang theo nhiều hộp liền lập tức liền hiểu rõ: "Nếu không như vậy đi, lúc tôi ở bệnh viện cũng quen biết rất nhiều người mang thai cũng bị nôn nghén, không bằng cô cứ để mấy cái này lại đây cho tôi, tôi nghĩ cách giúp cô?"

Nói chuyện với người thông minh liền không cần tốn quá nhiều sức lực, Dư Điềm Điềm lập tức đồng ý: "Được chứ, cô cứ xem mà bán, tiền chúng ta chia đều."

"Sao có thể chia đều được! Cô khách sáo quá."

Dư Điềm Điềm kiên trì: "Không không không, phải chia đều, nếu không...Tôi lại không nhờ cô giúp tôi nữa."

Vương Hoa không thể lay chuyển được Dư Điềm Điềm, đành phải cảm khái nhận lấy hết: "Điềm Điềm cô yên tâm, tôi nhất định bán giá tốt nhất cho cô. Dương mai gần nhất quý, cô chờ tin tức tốt từ tôi đi."

"Được."

Bên trong hai người phụ nữ đang thương lượng chuyện phát tài của chính mình, bên ngoài đàn ông tự nhiên cũng đang thương lượng chuyện "Đại sự" muốn làm.

"Anh, anh tìm được địa phương rồi?"

"Được rồi."

"Vậy anh tính toán thế nào?"

"Trước đã có địa bàn, hiện tại bên trong núi sâu của thôn Tỳ Ba có một trang trại chăn nuôi nhỏ, tôi đi học tay nghề đã."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch