Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 117: Mì chua 3

Chương 117: Mì chua 3




"Kỹ thuật của anh… Còn học nghề cái gì. Lý Đại Toàn không phải mỗi ngày đều trông mong anh tới giết heo cho anh ta sao?"

"Không giống nhau, người ta rốt cuộc so với chúng ta bắt đầu sớm, phải hiểu quy củ."

"Được rồi, vậy anh vừa đi học nghề còn bận việc bên này, thực mệt đi, nếu có chuyện gì cần em hỗ trợ anh cứ việc lên tiếng."

Ánh mắt Phương Nghị nhìn vào trong phòng, nói: “Không sao, cậu ở nhà chờ tin của tôi là được, mấy ngày này ít đi tới chợ đen, bây giờ không vội, ở cạnh con nhỏ nhiều một chút, chờ thất sự bận lên khả năng hai ngày ba bữa đều không rãnh rỗi."

"Anh yên tâm, em nghe anh, em cũng lâu rồi không bày bán ở chợ đen, chỉ làm ăn với người quen, chúng em rất cẩn thận."

"Vậy được."

Hai người sau khi nói chuyện xong liền đi vào phòng, Dư Điềm Điềm trừng mắt nhìn anh một cái: "Hai người thương lượng chuyện bí mật gì hả?"

Phương Nghị thích nhất ánh mặt nũng nịu này của cô, thừa dịp hai vợ chồng Đậu Tử không chú ý, anh nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô: "Thương lượng xem khi nào thích hợp thì cưới em vào nhà."

Dư Điềm Điềm vỗ tay anh, lại hừ một tiếng, cô quay mặt đi không để ý tới anh.

Trước khi đi Dư Điềm Điềm còn lặng lẽ đổi một ít phiếu với Vương Hoa, hai người phụ nữ thầm thì to nhỏ với nhau, làm hai người đàn ông không hiểu chuyện gì, chờ Phương Nghị mang Dư Điềm Điềm ra khỏi nhà Đậu Tử mới hỏi: "Em cùng cô ấy đổi phiếu gì vậy?"

"..."

"Đổi phiếu cái đầu to của anh!"

Phương Nghị: "?"

Anh gãi gãi đầu, anh cảm giác hôm nay Dư Điềm Điềm giống như có chút táo bạo, anh lại không dám chọc, đành phải tiến lên đuổi kịp thân ảnh phía trước.

Lý Đại Toàn mong chờ Phương Nghị giống như mong ngóng ánh trăng sáng trên trời vậy, nhìn thấy bọn họ anh ta vội vàng dẫn hai người đi ra phía sau, nói: "Người anh em, cậu cuối cùng cũng tới rồi, tuần trước tôi nhờ người khác giết heo giúp tôi, con heo kia giống như quỷ khóc sói gào, giết xong còn lãng phí xương cốt khoảng tám cân thịt, làm tôi đau lòng quá đi mất."

Phương Nghị cười vén tay áo lên: "Được rồi, hôm nay em giúp anh lấy lại tổn thất."

"Vậy được nha, anh bảo mọi người chuẩn bị một chút. Em và em gái ngồi uống trà nghỉ ngơi một chút."

Dư Điềm Điềm ở tiệm cơm đi một vòng ở ngoài sảnh, cô phát hiện "Bí quyết giò heo kho", "Bò kho", "Chân vịt ngâm", đều để ở vị trí bắt mắt nhất, giá cả so với những tiệm cơm khác mắc hơn từ năm xu đến một đồng, còn bán rất chạy.

Trong lòng Dư Điềm tính toán, chờ sau này chính sách mở cửa, cô cũng muốn tính toán mở cửa hàng bán món kho đến lúc đó tiền kiếm được đều là của cô, sau đó lại đi mua nhà ở! Lại mở cửa hàng! Lại mua nhà ở!

Cô bị chính suy nghĩ của bản thân chọc cười vui vẻ, cô cảm thấy mỹ mãn cười ra tiếng, Phương Nghị đang giúp cô châm trà, đi tới nói: "Điềm Điềm đang nghĩ cái gì mà lại vui vẻ như vậy?"

Dư Điềm Điềm cũng không gạt anh, cô thẳng thắng: "Em đang suy nghĩ chuyện mua nhà ở."

Phương Nghị trầm mặc một lát: "Nhà ở không được phép mua bán..."

Dư Điềm Điềm nhìn anh một cái, nói: "Cho nên em cũng chỉ tưởng tượng thôi."

Phương Nghị cho rằng cô thích nhà ở, anh nghĩ tới ngôi nhà đang ở: "Nhưng anh có thể sửa chữa nhà ở, khoảng hai năm nữa anh sửa lại nhà được không?"

Dư Điềm Điềm mím môi cười, tên ngốc này..Sửa lại nhà ở quê làm gì, cô muốn không nói rõ, nếu cô nói cô tính toán đi Thượng Hải mua nhà, chắc chắc sẽ hù chết Phương Nghị.

Phía sau chuẩn bị tốt, Phương Nghị liền đi giết heo, Dư Điềm Điềm giống mọi lần đi một vòng ở phòng bếp, Lý Đại Toàn hiển nhiên cũng biết chuyện cô đã hết bệnh, một bên phe phẩy cây quạt một bên nói: "Em gái, em thích cái gì thi lấy cái đó, đừng khách sáo nha."

“Anh Lý, những hương liệu này anh mua ở đâu vậy, em mỗi lần đều mua không được.”

"Ai nha, mấy cái này làm sao dễ dàng mua được, anh cũng chỉ tìm người nghĩ cách, đi thăm.”

Dư Điềm Điềm nghe liền hiểu được đây là tiếng lóng ở chợ đen, cô cười cười: "Vậy anh để cho em một chút nhé. Thịt kho nếu không có gia vị thì làm không ngon."

"Được được được, em lấy đi, gia vị để kho thịt, em đều có thể lấy.

Dư Điềm Điềm vui vẻ đi xem.

Phương Nghị giết heo nhanh nhẹn, không đến một giờ liền giết xong, Dư Điềm Điềm liền đi tới phía sau nhìn anh, mỗi lần Phương Nghị giết heo quần áo đều dính máu, không muốn cô tới gần.

"Em đợi anh, anh đi tắm một chút."

Dư Điềm Điềm không chê anh, nhìn thấy thịt heo tươi, cô chọn một ít lòng heo và xương sườn rồi tính tiền.

"Trả tiền làm gì." Lý Đại Toàn khách khí nói.

"Nhận đi, em làm sao lấy không của anh được."

"Vậy em đưa tiền xương sườn là được, lòng heo ngâm thì không cần."

Bây giờ lòng heo vẫn không đáng giá tiền, Dư Điềm Điềm nghĩ nghĩ nói: "Vậy được, cảm ơn anh Lý."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch