"Chọn xong rồi?" Phương Nghị thay quần áo xong ra tới.
"Xong rồi, có xương sườn." Dư Điềm Điềm vui vẻ nhìn về phía anh chớp mắt.
Phương Nghị nhìn thấy người yêu của mình thích thịt heo như vậy, nội tâm nóng bỏng và xúc động muốn dâng lên, anh hận không thể lập tức nói kế hoạch của anh cho cô nghe.
Đi ra từ chỗ Lý Đại Toàn, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị lại đi một lần cuối cùng chỗ Lưu lão đầu, Lưu lão đầu nhìn thấy cô phục hồi rất nhanh, cũng cười vui vẻ: "Cô gái này đúng là thật may mắn."
Dư Điềm Điềm cũng rất cảm kích ông ta, trừ bỏ lúc trước nói rõ tiền thuốc thanh toán hết một lần, còn tặng ông ta chút thịt, làm Lưu lão đầu vui vẻ đến nếp nhăn cũng giãn ra không ít.
Hôm nay sáng sớm Dư Điềm Điềm liền đi huyện thành, lại từ huyện thành tới Dân Thủy trấn, bận một hồi, chờ trở về thôn Tỳ Ba trời đã tối đen.
Chị cả đã nấu cơm xong, Dư Điềm Điềm đem xương sườn và lòng heo xử lý đơn giản, chờ ngày mai làm tiếp
"Điềm Điềm, ăn cơm thôi."
"Em tới đây."
Chị cả làm dưa chua là tuyệt nhất, nước cơm lên men chua chua, nước non và cây mới cắt từng miếng ngâm rất tốt, thịt sợi làm thành thịt miếng, bên trong lại thêm một cái trứng gà, vị chua cay, cơn đói lập tức biến mất.
Ăn xong liền nhìn thấy nước luộc, Phương Nghị bây giờ có chút thịt, nhìn anh càng thêm cường tráng.
Sau bữa cơm chiều, Dư Điềm Điềm ngồi ở trên giường kiểm tra lại chiến lợi phẩm hôm nay, cao sơn trà một vại ba đồng năm xu, tổng cộng mười hai vại, hơn nữa phía trước còn có...Có phiếu, Dư Điềm Điềm đột nhiên cảm thấy tiền của cô càng dùng lại càng nhiều lên.
"Điềm Điềm, nước tắm xong rồi." Phương Nghị ở bên ngoài gọi cô.
"Tới đây." Dư Điềm Điềm từ trên giường đứng lên, cô chạy ra ngoài.
Phương Nghị ở cửa chờ cô, cửa vừa mở ra, anh còn không nhìn thấy thân ảnh của Dư Điềm Điềm đâu lại nhìn thấy cánh tay tuyết trắng của cô kéo áo ngắn của anh, tâm Phương Nghị nháy mắt nhảy bang bang, anh vội vàng nhìn bốn phía, nhưng bước chân lại không tự chủ được đi theo động tác của cánh tay cô, đi vào phòng của cô.
Mới vừa đi vào, Phương Nghị liền ôm cô lên.
"Am muốn làm gì, mau bỏ em xuống dưới."
Dư Điềm Điềm bị anh siết chặt không thở nổi.
Phương Nghị đem cô buông ra sau đó lại có chút mê mang, cô không phải là muốn anh ôm sao...Vậy vì sao lại muốn kéo anh vào phòng...
"Anh đang nghĩ cái gì đấy? Em hỏi anh, có phải hay không anh đem tiền lần trước em đưa cho anh, anh trả lại toàn bộ cho em?”
"Không có mà, xảy ra chuyện gì hả?"
"Vậy sao tiền của em lại nhiều như vậy..." Dư Điềm Điềm có chút ngạc nhiên.
"Mấy ngày này anh kiếm được nhiều, dùng ít, tự nhiên cất nhiều thôi."
"Nhưng cũng không đúng, em làm cao sơn trà...Còn có chỗ anh Lý.."
Đáy mắt Phương Nghị hiện lên ý cười: "Được rồi, em đừng nghĩ nữa, tiền nhiều còn không tốt sao? Em trước đi tắm rửa đi, nước sẽ nguội."
Hôm nay Dư Điềm Điềm cũng đi một ngày, nhắc tới tắm rửa, cô ngay lập tức liền đem những chuyện này vứt ra sau đầu, vội mang dép lê lộc cộc đi ra ngoài.
Cô vừa đi, Phương Nghị dùng ngải thảo huân phòng cho cô, trước khi đi anh còn lặng lẽ lấy từ trong túi quần ra một xấp tiền, đặt ở tiền bao của Dư Điềm Điềm.
....
Trên ngọn núi phía sau thôn Tỳ Ba có rừng sơn trà là tốt nhất trong làng trên xóm dưới, hôm hái sơn trà, cả thôn cùng nhau đi, hái sơn trà cũng được tính công điểm, mỗi người làm việc đều vô cùng nghiêm túc và nỗ lực.
Quả sơn trà vừa to lại vừa ngọt, Phương Nghị hái từ buổi sáng đến giữa trưa đều không nghỉ ngơi, tới khi Triệu Hành Viễn nói mọi người cùng nhau nghỉ ngơi anh mới dừng lại.
"Phương Nghị này, lại đây một chút." Đại đội trưởng gọi anh.
Phương Nghị đi qua. "Đại đội trưởng?"
"Bên xưởng sửa xe học xong rồi sao?"
"Học xong rồi."
"Vậy là được rồi, sau khi xong việc hái sơn trà, dưa hấu cũng vừa chín, ruộng dưa bắt đầu phân công mọi người thau nhau gác đêm, em liền vất vả một chút, không có vấn đề gì chứ?"
Phương Nghị làm việc có thói quen làm nhiều hơn so người khác, tự nhiên gật đầu: "Không thành vấn đề."
Triệu Hành Viễn vừa lòng gật đầu: "Tôi liền biết em có thể chịu khổ, em yên tâm, chờ hái xong dưa, sau này thôn chúng ta liền có máy kéo."
Phương Nghị đột nhiên ngẩng đầu nhìn ông ta, lời nói này của Đại đổi trưởng rất mờ mịt, nhưng Phương Nghị nghe hiểu, "Đại đội trưởng yên tâm."
"Ừ, đi thôi, em đi ăn cơm nghỉ ngơi đi."
Mặt trời giữa trưa rất nắng, nóng rát chiếu xuống mặt đất, mỗi người dân trong thôn đều đi tới chỗ sâu bên trong rừng cây sơn trà nghỉ ngơi, chỉ có Phương Nghị là ngoại lệ, anh đi tới ven rừng.
Bởi vì anh biết, đối tượng đáng yêu của anh hôm nay sẽ mang cơm tới cho anh.
Quả nhiên, không lâu sau Dư Điềm Điềm liễn mang theo một cái rổ nhỏ chậm chạp đi tới, phía sau còn có Đôn Đôn thở hổn hển chạy theo sau, cô mặc một cái áo khoác. mang theo cái mũ tre nho nhỏ, đi có chút chậm, hiển nhiên là bởi vì độ vật ở trong rỗ có chút nặng.