Phương Nghị muốn đi tới hỗ trợ nhưng cách đó không xa đi tới mấy người phụ nữ nhiều chuyện trong thôn, vây quanh Dư Điềm Điềm liền bắt đầu mồm năm miệng mười nói chuyện với cô.
"Em gái, nghe nói em hết bệnh câm rồi?"
"Thật sao? Đi hốt thuốc ở nhà thầy thuốc nào vậy?"
Dư Điềm Điềm mang rổ thực mệt, căn bản cô không muốn nói dù chỉ một câu nên cô tùy tiện trả lời: "Xem ở trấn trên."
"Trấn trên? Trấn trên của thôn Tỳ Ba không có thầy thuốc giỏi nào mà? Dân Thủy trấn?"
"Ừm."
"Ai nha thật là quá tốt, tôi nói mà, em lớn lên rất xinh đẹp, hóa ra...Hắc hắc. tuy nhiên mọi chuyện qua rồi, bây giờ đều tốt, sau này về chuyện đối tượng em có tính toán gì hay không?"
Dư Điềm Điềm sửng sốt, rốt cuộc hiểu ý đồ của bọn họ, hóa ra muốn làm bà mai cho người ta.
"Không nghĩ tới." Dư Điềm Điềm trực tiếp cự tuyệt, nhưng mấy người phụ nữ trong thôn và Lâm Hoa Linh đều cùng một kiểu tính cách, đối với lời nói của người khác cơ bản không để ý, chỉ để ý lời nói của chính mình, nói đến mức nước miếng bay tứ tung, giống như không biết mệt.
Dư Điềm Điểm đổi tay mang rổ, cô cuối cùng chịu không nổi, đúng lúc này Phương Nghị đi tới, làm trò trước mặt mấy người phụ nữ trong thôn lấy rổ trong tay cô: "Cảm ơn."
"Không cần cảm ơn." Dư Điềm Điềm mím môi.
Mấy người phụ nữ trong thôn nhìn thấy choáng váng, tình huống gì đây, Dư Điềm Điềm mang cơm tới cho Phương Nghị? Ánh mắt của vài người không ngừng lướt qua hai người, thẳng đến làm Dư Điềm Điềm cảm thấy phiền, vốn tính tình bình dị dễ gần, cô đột nhiên thay đổi sắc mặt, không vui vẻ mà có chút lạnh lùng.
"Vậy hai người vội, vội, chúng tôi đi trước." Mấy người phụ nữ trong thôn lập tức kéo nhau đi xa, nhưng vẫn còn ghé đầu vào nhau nói thầm.
Dư Điềm Điềm nhăn lại cái mũi nhỏ tỏ vẻ bất mãn, Phương Nghị buồn cười nhéo nhéo mũi cô:" Giống con mèo nhỏ."
Dư Điềm Điềm: "..."
Hai người thật vất vả tìm một chỗ vừa mát mẻ vừa ít người ngồi xuống, Dư Điềm Điềm vội vàng bảo Phương Nghị mở rổ ra, bên trong là một chén cơm tẻ đầy, phía trên phủ kím thịt và đồ ăn, còn có một cái trứng chiên.
"Mấy ngày nay làm việc vất vả, anh cần phải ăn lương thực tinh, không cho phép thương lượng."
Trong mắt Phương Nghị hiện lên ý cười, bắt đầu ăn từng miếng lớn, cơm mềm mại ăn rất ngon, hai ngày trước Điềm Điềm làm đồ ăn chua ăn vào ngon miệng, dùng ớt cay xào thịt khô, chọc thêm nữa cái trứng chiên, cùng ớt cay xào thịt trộn chung với nhau, làm dạ dày vô cùng thỏa mãn, một ngày mệt mỏi liền biến mất.
"Ăn chậm một chút, uống nước." Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm chống cằm nhìn anh, trong lòng cũng vô cùng thỏa mãn.
Cô nghĩ nghĩ, ngày mai nên làm món gì để mang tới cho anh.
Phương Nghị ăn cơm uống nước xong, anh cầm lấy chén đũa bỏ vào trong rổ, Dư Điềm Điềm hỏi anh: "Sơn trà năm này nhiều không?"
"Nhiều lắm! Em đợi tới buổi tối anh sẽ mang về cho em một sọt."
"Nhưng như vậy có được không? Có bị nói không?"
"Không sao, có thể dùng công điểm đổi, ban ngày anh tranh thủ hái nhiều một chút, anh đổi sơn trà cho em."
Gương mặt Dư Điềm Điềm cong cong như vầng trăng khuyết, "Vậy vất vả cho anh rồi, đồng chí Phương Nghị."
Nội tâm của Phương Nghị vô cùng thỏa mãn, cảm giác sức lực toàn thân dùng không hết, đợi anh đứng lên mới phát hiện ống quần của anh bị con gì cắn không chịu thả ra.
Vừa rồi Đôn Đôn ở bụi cỏ bắt bướm, ngửi được mùi thịt liền chạy tới, ai biết anh ăn xong rồi, ngay cả miếng thịt nguội cũng không để cho nó, nó lập tức liền cảm thấy ủy khuất sổ sở vô cùng, liền cắn ống quần Phương Nghị không chịu thả ra.
Phương Nghị nhìn chú chó nhỏ liền có chút áy náy: "Lần sau, lần sau giữ lại cho mày một ít."
Dư Điềm Điềm đi tới ôm Đôn Đôn lên: "Anh đừng mềm lòng với nó! Nó ở nhà đều ăn rồi! Anh không phát hiện nó gần đây béo lên một vòng sao? Còn ăn, ăn xong liền thành quả cầu thịt."
Đôn Đôn: "..."
Phương Nghị: "..."
Dư Điềm Điềm lên tiếng, một người một chó không dám tranh luận.
"Được rồi, em đi về đây, anh làm việc đi, phải rồi, buổi tối anh về sớm một chút nhé, em có quà muốn đưa cho anh."
Phương Nghị vừa mới hồi phục tinh thần sau khi nghe xong lời này ý chí chiến đấu liền lập tức tràn đầy! Đối tượng đáng yêu của anh còn chuẩn bị quà cho anh, chỉ nghĩ thôi đều làm cả người mê mang....
Dư Điềm Điềm đi thật lâu trên môi cô vẫn còn nở nụ cười, lúc Phương Nghị nghe tới quà, hai mắt anh liền tỏa sáng, nhưng nếu chờ anh biết quà cô chuẩn bị cho anh là cái gì, chắc mặt anh liền lập tức liền đen...
Cô càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, làm những người đi trên đường ngoái đầu nhìn lại, người trong thôn vốn dĩ cảm thấy cô gái câm nhỏ sinh ra đã xinh đẹp, chỉ là trước kia có khuyết tật, bây giờ người đã tốt, có người cũng mang nhiều tâm tư.