"Bà nội, cháu về rồi." Dư Điềm Điềm đẩy ra cửa sân nhỏ, buông rổ cơm xuống.
"Về rồi à, anh Nghị ăn cơm không?"
"Ăn, anh ấy ăn uống rất tốt."
"Vậy là được rồi, cháu cũng mau đi nghỉ ngơi đi, trong phòng có trà lạnh làm sẵn đấy."
Dư Điềm Điềm đi tới nhà chính, uống lên một miệng trà lạnh mới cảm thấy bớt nóng, uống trà xong, cô chú ý tới cái rổ đựng đồ thêu trên bàn của bà nội, bên trong có chút vải đang thêu, còn có kim chỉ.
"Bà nội, bà còn biết thêu thùa nha."
Bà nội Phương đi từ phòng bếp ra, cười nói: "Đứa nhỏ này, thời của bà ai lại không biết thêu thùa, nếu không biết thêu thì làm sao gả được chồng."
"Bây giờ bà vẫn đẹp như vậy, khẳng định lúc trẻ bà nhất định là một mỹ nhân, dù không biết thêu người muốn cưới bà khẳng định cũng sẽ xếp thành một hàng dài.”
"Đứa nhỏ này, miệng thật ngọt."
"Cháu nói sự thật mà."
Bà nội Phương cười nhặt lên miếng vải thêu ở trong rổ ra nói: "Ai, bà già rồi, không thể so với lúc trước. Bây giờ mắt cũng kém nhìn không rõ, tay cũng không còn linh hoạt, đồ thêu ra tới cũng không bằng lúc trước."
Dư Điềm Điềm đi qua nhìn xem, trên miếng vải trắng thêu một đóa hoa như thật, nhìn vô cùng bắt mắt.
"Như vậy còn khó coi sao." Dư Điềm Điềm ánh mắt sẽ không sai, tay nghề thêu thùa này so với thêu bằng máy của đời sau còn tốt hơn rất nhiều.
"Không bằng lúc trước..."
Dư Điềm Điềm giữ chặt tay bà nội Phương: "Bà nội, cháu cảm thấy rất đẹp, hay bà dạy cháu đi.."
Học xong cái này, cũng tương đương với kế thừa văn hóa truyền thống.
Bà nội Phương có chút ngạc nhiên nhìn về phía cô: "Cháu muốn học?"
"Dạ."
"Thêu thùa cần kỹ năng, cháu không kiên nhẫn thì không thêu được."
"Cháu rất kiên nhẫn." Lời này Dư Điềm Điềm cũng không nói dối, đời trước cô một mình tập vũ đạo rất nhiều lần, kiên nhẫn và nghị lực sớm được mài giũa ra.
"Được, vậy cháu thử xem."
"Dạ."
"Tuy nhiên, nhiệm vụ chủ yếu của cháu là học tập với anh Nghị, chuyện thêu thùa cứ để sau này lại tính."
"Không sao đâu bà nội, mỗi ngày cháu học với bà một giờ, cũng không nhiều lắm. Được không ạ?"
"Được được được, trước cứ thử xem."
Buổi chiều Dư Điềm Điềm làm cháo cuốn bánh, lúc cháo đang nấu mềm thì Phương Nghị trở về. Thời tiết ngày càng nóng, cả người anh ướt đẫm, trên áo ngắn vẫn còn ướt mồ hôi, bà nội Phương vô cùng đau lòng: "Mau đi nghỉ ngơi đi, uống nước lạnh cho mát. Mùa hè năm nay tới sớm, thật là tạo nghiệt mà."
Dư Điềm Điềm ở phòng bếp nghe thấy, trong lòng cô cân nhắc, bắt đầu tới tháng bảy tháng tám làm việc, trong nhà cần một ít đồ giải nhiệt hạ hỏa, bằng không giống như chịu tội.
Ánh mắt Phương Nghị tìm kiếm trong sân một vòng, nhìn thấy Dư Điềm Điềm đi ra từ phòng bếp anh mới yên tâm, tuy nhiên lại không nhìn thấy chị cả, mọi người liền cảm thấy kỳ quái, ngày thường giờ này Phương Thu Lan đã về nhà.
"Hôm nay chuồng bò rất bận à?" Bà nội Phương hỏi.
Phương Nghị nói: "Cháu không qua bên đó, để cháu đi xem thử."
Phương Nghị mới vừa đi tới cửa, người nhà họ Dương vừa khiêng cái cuốc đi ngang qua: "À, tôi mới vừa đi ngang qua chuồng bò gặp được Thu Lan, cô ấy nói mọi người không cần chờ cơm, cô ấy sẽ về trễ chút."
Chân Phương Nghị đi càng nhanh, anh thay đổi bộ quần áo, Dư Điềm Điềm cũng làm xong cơm tối: "Em đi cùng với anh."
Phương Nghị nhìn trong sân, gật đầu: "Được."
"Đi sớm về sớm, có việc gì thì trở về lại thương lượng." Bà nội Phương nói.
"Bà nội yên tâm."
Từ nhà họ Phương tới chuồng bò không xa, thời gian đi qua cũng chỉ tốn mười mấy phút, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm còn chưa tới liền nghe thấy được tiếng nói chuyện của chị cả: "Đúng rồi, sang bên này một chút, đúng đúng đúng, chính là chỗ đó."
Phương Nghị và Dư Điềm Điềm nhìn nhau, cùng đi vào.
Bò trong chuồng cũng không có chuyện gì, vẫn đang ăn cỏ uống nước, đặc biệt là con bò mẹ kia, còn vô cùng cùng đắc ý, giống như sợ người khác nhìn không ra nó đang vui vẻ vậy.
Dư Điềm Điềm nhìn một chút liền hiểu, chị cả đang cùng người khác tu sửa chuồng bò cho bò mẹ thích làm đẹp này.
"Ai, sao hai đứa tới đây." Chị cả Phương nhìn thấy hai người đi tới liền có chút giật mình.
"Chúng em không thấy chị về, có chút lo lắng nên đi tới nhìn xem."
"Lo lắng cái gì, chị có thể xảy ra chuyện gì được, chị là nghĩ chiêu lần trước em chỉ chị, sau đó nhìn thấy mấy tấm ván gỗ nên chuyển tới, muốn tu chỉnh một chút. Em nhìn xem, cô gái này không phải rất vui vẻ sao." Chị cả vừa cười vừa chỉ vào con bò mẹ.
Dư Điềm Điềm cũng cười: "Phải, em cũng tính toán hai ngày tới nhờ Phương Nghị cùng nhau tới giúp chị, không nghĩ tới chị làm trước rồi, người này là...?"
Chị cả Phương quay người nhìn ra đằng sau, cô ấy mới nhớ tới liền giới thiệu: "À, đây là thợ mộc trong thôn chúng ta, họ Kiều, hai đứa gọi anh Kiều là được."
Người đàn ông thật thà hiền lành quay đầu lại nhìn hai người gật đầu, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị đồng thanh nói: "Anh Kiều."