"Hôm nay chị mới bắt đầu làm, anh Kiều đi ngang qua nhìn thấy mấy tấm ván gỗ liền hỏi mấy câu, chị nghĩ nghĩ không phải trùng hợp sao. Đúng rồi, hai đứa về nhà trước đi, chị không có việc gì, một lát liền về nhà ăn cơm sau."
"Tới cũng tới rồi, em và Phương Nghị ở lại hỗ trợ đi, người nhiều sức lớn."
Chị cả Phương nghĩ nghĩ: "Cũng phải, vậy chúng ta cùng làm."
Nói xong, Phương Nghị tiến lên giúp đỡ anh Kiều thợ mộc tu chỉnh chuồng bò, Dư Điềm Điềm và chị cả Phương phụ trách quét dọn và vệ sinh chuồng bò.
Tay nghề thợ mộc của Phương Nghị cũng không tệ, hai người cùng làm liền rất nhanh, không tới nửa giờ, chuồng bò liền thay đổi, rực rỡ hẳn lên.
"Ôi mẹ tôi, này cũng quá đẹp." Chị cả Phương vỗ vỗ tay, hưng phấn nói.
"Mu~."
Con bò mẹ hiển nhiên cũng tỏ vẻ vô cùng đồng ý.
Tiếng cười từ chuồng bò truyền tới.
"Anh Kiều, tới nhà chúng tôi ăn cơm đi." Chị cả Phương mở lời mời.
"Phải đấy, anh Kiều, đi thôi."
Kiều thợ mộc cười hiền lành: "Thôi, tôi không đi đâu."
"Đi thôi anh." Phương Nghị vỗ vai của anh ta, Kiều thợ mộc nhìn thấy mọi người mời nhiệt tình, đành phải gật đầu, cùng nhau đi về nhà họ Phương.
"Bà nội, chúng cháu về rồi."
Bà nội Phương đi từ trong phòng ra, Phương Nghị và cô nói lại chuyện vừa rồi, bà nội Phương cười nói: "Được, được, mau tới ăn cơm đi, bà đi hâm nóng đồ ăn cho."
Phương Nghị lấy thêm cái ghế, Kiều thợ mộc hiển nhiên có chút câu nệ, chị cả Phương cười nói: "Anh Kiều, anh xem như nhà mình, không sao đâu ngồi đi."
Dư Điềm Điềm mang hết đồ ăn dọn lên bàn, Kiều thợ mộc vừa nhìn thấy nhiều lương thực tinh và thịt, càng câu nệ, tuy nhiên người nhà họ Phương đều rất nhiệt tình, Kiều thợ mộc cuối cùng vẫn là cầm đũa ăn no nê.
"Hôm nay thật sự cảm ơn anh." Chị cả Phương đưa Kiều thợ mộc ra tới cửa.
"Không cần không cần, chút chuyện nhỏ mà thôi, tôi còn ăn bữa cơm mà."
Phương Nghị ở bên cạnh giếng rửa chén, Dư Điềm Điềm ở bên cạnh anh lặng lẽ nói: “Mọi người lúc trước quen biết hả?"
"Nhà họ Kiều lúc trước làm việc cho nhà chúng ta, tuy nhiên sau này cũng không có lại qua lại nữa."
Dư Điềm Điềm đã hiểu.
Chị cả Phương sau khi tiễn Kiều thợ mộc tâm tình rất vui vẻ, lúc ở trong sân làm việc còn hát vài ca khúc. Dư Điềm Điềm cười tủm tỉm nhìn chị cả, cô cẩn thận nhớ lại trong nguyên tác tìm kiếm thông tin của người thợ mộc họ Kiều này, tuy nhiên giống như không có thông tin gì hữu dụng, cô quyết định lại quan sát một thời gian xem sao.
Sau bữa cơm chiều, Dư Điềm Điềm tắm xong ở trong sân nghỉ ngơi, chị cả Phương và bà nội đều đi ngủ, Phương Nghị đi tới, anh do dự nói: "Điềm Điềm...Em còn nhớ lời nói lúc ban ngày không?"
"Nói cái gì?"
Hôm nay Phương Nghị là người ra nhiều sức hái sơn trà nhất, lúc trở về còn đưa cho Dư Điềm Điềm một sọt sơn trà lớn, mỗi trái đều lớn còn mọng nước, đặt ở bên giếng chờ người tới xử lý.
Nhìn thấy cô đã quên, Phương Nghị liền có chút buồn bực.
Dư Điềm Điềm nhìn bộ dạng của anh, đột nhiên liền nhớ ra.
Quà.
Cô nhìn Phương Nghị liền mỉm cười: "Em nhớ rồi, nhưng thật ra em không có chuẩn bị quà cho anh, anh muốn quà gì?"
Phương Nghị giống như đã sớm dự đoán được là như vậy, tuy nhiên nếu cô không thực hiện lời hứa anh liền có chút suy nghĩ, anh tiến tới bên người Dư Điềm Điềm nói nhỏ một câu.
"Anh tưởng bở!" Dư Điềm Điềm ngượng ngùng làm khuôn mặt đỏ rực, đánh anh một cái.
"Em cho anh chọn mà." Ánh mắt Phương Nghị sáng rực.
"Hừ! Em biết anh nghĩ không ra mà, anh đi theo em, em chuẩn bị xong rồi."
Nghe được Dư Điềm Điềm thật sự có chuẩn bị quà cho anh, Phương Nghị có chút giật mình, nhưng anh lại có chút lo lắng, Điềm Điềm của anh không phải lại vì anh mà tiêu tiền đi.
Phương Nghị mang theo lòng hiếu kỳ đi lên lầu hai với Dư Điềm Điềm, tới gác mái nhà anh, vốn là một gác mái xám xịt, nhỏ hẹp bây giờ lại sáng sủa, sạch sẽ, những vật dụng không dùng đã được dọn sạch, chỉ có hai cái bàn, hai băng ghế, ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào sáng rõ nhu hòa.
"Đây là...?"
Dư Điềm Điềm đứng trước mặt anh, nhìn vào ánh mắt anh, cô vùng cùng nghiêm túc nói: "Nếu em nói với anh, em có tin tức vô cùng chính xác, thi đại học sẽ được khôi phục lại, anh nguyện ý nỗ lực cùng em không?"
Bên ngoài nổi lên ngọn gió, tiếng gió chụp vào trên cửa sổ, đánh thức Phương Nghị còn đang sững sờ.
"Thi đại học...?"
"Ừ, anh không muốn tham gia sao?"
Không muốn? Hầu kết Phương Nghị lăn lăn, anh làm sao lại không nghĩ tới, vô số đêm đen, anh nghĩ tới tương lai tối tăm làm trong lòng anh vô cùng đau đớn, nếu có thể thi đại học…
"Nếu có thể thi đại học, chúng ta có thể rời khỏi thôn Tỳ Ba, đi tới thành thị. Đến lúc đó cuộc sống của anh mới bắt đầu."
Ánh mắt Phương Nghị gợn sóng, vô số lời muốn nói bây giờ lại nói không ra: "Điềm Điềm..."
Dư Điềm Điềm ở trước mắt anh, cười tủm tỉm nhìn anh, cuối cùng Phương Nghị chỉ vươn tay, đem người anh trân trọng ôm vào trong lòng ngực, ánh mắt anh nhìn qua ô cửa sổ, phảng phất nhìn thấy được ánh sáng tương lai duy nhất.