Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 122: Ốc đồng xào 1

Chương 122: Ốc đồng xào 1




Nếu đã phải chân chính ôn tập thi đại học, Dư Điềm Điềm liền làm ra một bản kế hoạch chính thức cho mình và Phương Nghị, còn làm thời khóa biểu về chương trình học.

Nhưng mà chuyện liên quan đến sách vỡ, còn cần phải suy nghĩ một chút về biện pháp, dù sao đi tìm tài liệu ở cái niên đại này là một chuyện không hề dễ dàng.

Mùa sơn trà của thôn Tỳ Ba có khoảng hai tuần lễ. Vào mấy ngày này, mỗi ngày Phương Nghị đều mang về cho cô một mẻ đầy ấp sơn trà, một số thì Dư Điềm Điềm làm thành thuốc ho sơn trà, còn có một phần thì để ăn trong nhà, cũng có chút ngán.

“Điềm Điềm làm thuốc ho sơn trà ăn thật ngon, lại còn trị ho.” Chị cả Phương vừa giúp cô lột sơn trà, vừa nói. Gần đây, bà nội Phương ăn bánh sơn trà của Dư Điềm Điềm, bệnh họ mới từ từ khỏi.

Dư Điềm Điềm cười hái đậu đũa, vừa mới vào tháng sáu, là thời điểm đậu đũa còn non nhất, ngắt nhiều một chút, đậu đũa xào hay đậu đũa muối cũng đều rất ngon. Còn có trong biệt viện nhỏ nhà họ Phương, dưa leo vàng quá nhiều ăn không hết, Dư Điềm Điềm liền cắt dưa leo thành sợi, lấy muối bỏ vào ướp rồi phơi khô, làm thịt sợi xào dưa leo, nấu canh, cũng đều là lựa chọn không tệ.

Phương Nghị trở lại với một sọt sơn trà trên lưng.

“Ai nha ai nha, nhiều như vậy, cái này phải được ăn đến khi nào đây?” Chị cả Phương nói.

Dư Điềm Điềm rót cho anh ly trà, lại đưa khăn lông ướt tới.

“Mệt muốn chết rồi đi?”

Phương Nghị vì trận này mà thức khuya dậy sớm, buổi sáng trời chưa sáng cầm thuốc ho sơn trà và đậu đũa đi giao hàng, lúc trở về lại thì ngựa không ngừng vó mà bắt đầu làm việc, buổi tối còn phải ôn tập, Dư Điềm Điềm quả thực phục anh sát đất.

“Cũng ổn, sơn trà hôm nay là đợt cuối cùng rồi, sắp hết rồi.”

“Cũng nhiều lắm rồi, tiếp tục như vậy nữa, mọi người đều mệt chết đi mất.”

Phương Nghị không nhẫn tâm nói cho cô công việc trong ruộng dưa, sợ cô lo lắng, tiếp nhận khăn mặt và trà lạnh, thống khoái uống một bình lớn.

“Điềm Điềm, đêm nay mang em đi bắt ốc đồng, có đi không?”

“Bắc ốc đồng?”

Chị cả Phương cười nói: “Đúng, đến mùa ăn ốc rồi!”

“Có thể tùy tiện đi bắt sao?” Dư Điềm Điềm vẫn nhớ rõ con cá không dễ bắt lúc trước.

“Có thể, đây là trong ruộng, hơn nữa cũng không tốt cho cây lúa, bắt thoải mái.” Phương Nghị cười nói.

“Em muốn đi!” Dư Điềm Điềm vui vẻ.

“Được, ăn cơm trước, cơm nước xong rồi đi.”

Chuyện bắt ốc đồng này, Phương Mạn và Phương Hoài sẽ không bỏ qua, ăn cơm tối xong, bốn người, một con chó, mang giỏ đi xuống ruộng.

Lúc này, người ở ruộng không nhiều lắm, cũng là vì bắt ốc đồng, thời điểm Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đi thì đúng lúc có người vớt hết.

Lúc đi ngang qua, Dư Điềm Điềm trộm liếc qua giỏ của đối phương một cái, rồi trộm kéo vạt áo của Phương Nghị: “Bọn họ bắt được thật là nhiều nha! Trong ruộng còn nữa không?”

Phương Nghị cười không nói, Phương Hoài cười nói: “Anh trai bắt ốc đồng lợi hại nhất!”

Dư Điềm Điềm liếc nhìn Phương Nghị, rõ ràng người đàn ông cũng có chút đắc ý, Dư Điềm Điềm hé miệng cười, thận trọng theo anh xuống ruộng.

Cô không biết bắt, hơn nữa còn sợ con đỉa, thật sự là khi tới ruộng cũng chỉ dám ngồi xổm trên bờ tùy tiện sờ sờ, mà Phương Mạn và Phương Hoài đều trực tiếp xuống ruộng.

“Lá gan của chị nhỏ thật.” Phương Mạn chê cười cô.

Phương Nghị lại cưng chìu nhìn cô một cái, còn dặn cô mới mưa nên bờ ruộng rất trơn trợt, Dư Điềm Điềm gật đầu, nghe lời tìm chỗ đứng.

Động tác của Phương Nghị rất nhanh, Phương Mạn và Phương Hoài cũng không cam tâm rớt lại phía sau.

“Em bắt được tôm nè! !” Phương Hoài vì bắt được đồ nên vui vẻ, giơ lên khoe, Phương Mạn vừa thấy liền không cam lòng yếu thế: “Hừ! Có gì đặc biệt hơn người, chị có thể bắt được nhiều hơn em!”

“Chị giỏi mạnh miệng! Trước chị mò được đi rồi nói sau!”

Dư Điềm Điềm ngồi xổm trên bờ ruộng, cười híp mắt nhìn bọn họ tranh cãi ầm ĩ.

Không lâu sau, trong giỏ trúc nhỏ đều đã có hơn một nửa là ốc đồng, hơn nữa từng con đó không chỉ lớn lại còn tròn, Dư Điềm Điềm nhìn thấy ốc đồng này, trong đầu đã tỏa ra mùi vị của ốc đồng xào.

“Em cũng bắt được Tôm nè!” Phương Mạn vui vẻ nói, Phương Hoài bĩu môi: “Chậm hơn so với em, không tính là có bản lĩnh!”

“Của chị to hơn em!”

“Ai nói, rõ ràng của em to hơn!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch