Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 123: Ốc đồng xào 2

Chương 123: Ốc đồng xào 2




Hai người ở trong ruộng cãi tới cãi lui, Phương Nghị cười rồi mò cái giỏ, quay đầu hô câu: “Tiểu Mạn, Tiểu Hoài, đi thôi.”

“Xong rồi?” Dư Điềm Điềm hỏi.

Phương Nghị dẫn theo gần nửa giỏ nhỏ đi lên ruộng: “Đủ rồi, cũng phải để cho người phía sau một chút.”

Dư Điềm Điềm cúi đầu liền thấy, cừ thật, cả một giỏ đầy ốc đồng, cái này có lẽ khoảng năm sau cân à.

“Đi, đi đến bên dòng suối nhỏ rửa trước.”

“Ừ!” Dư Điềm Điềm gật đầu, bốn người rất nhanh thì đến bên dòng suối nhỏ.

Nông thôn vào ban đêm cũng có một chỗ tốt, buổi sáng nóng, buổi tối lại rất mát mẻ, nhất là mé nước, gió mát thổi từng trận, nước chảy róc rách, mặt nước gợn sóng lăn tăn, phản chiếu được cái bóng của mặt trăng.

Phương Mạn và Phương Hoài liền lao vào dòng sông, Dư Điềm Điềm nhìn thấy liền khẩn trương, vội lôi kéo Phương Nghị nói: “Không sao chứ, buổi tối nhìn không rõ, anh mau kêu tụi nhỏ lên đây đi.”

Ánh mắt Phương Nghị trầm xuống: “Tiểu Mạn, Tiểu Hoài, chỉ có thể chơi ở bờ thôi.”

“Ồ...”

Dư Điềm Điềm cũng ngồi xổm bê bờ sông nghịch nước, sau khi Phương Nghị tắm xong liền đem một một giỏ lớn ốc đồng rửa sạch một lần, lúc này mới ngồi xuống tảng đá lớn bên bờ cùng Dư Điềm Điềm.

Trong bụi cỏ cách đó không xa lại có động tĩnh, Dư Điềm Điềm sợ tới mức nhích lại gần Phương Nghị: “Cái gì vậy, không phải là rắn đó chứ...”

“Không biết, động tĩnh của rắn không lớn như vậy, đoán chừng là thỏ hoang. “ Phương Nghị an ủi nói.

“Thỏ hoang? !” Mắt Dư Điềm Điềm mắt sáng rực lên, thỏ con lông mềm mượt gì đó là đáng yêu nhất!

Phương Nghị thấy cô thích: “Bắt thỏ hoang phải đặt bẫy, nếu em thích thì ngày mai anh sẽ bắt hai con.”

“Em thích! Em muốn có thỏ con màu trắng!”

“Thỏ con màu trắng?” Phương Nghị híp mắt một cái, trong ấn tượng của anh, thỏ hoang đều là gì ấy nhỉ...

“Ẳng ẳng! Ẳng ẳng!” Vốn dĩ Đôn Đôn đang vui sướng uống nước suối, đột nhiên lại sủa về phía bụi cỏ kia, còn dựng cái đuôi lên, lộ ra vẻ phòng bị.

Dư Điềm Điềm xù lông, tay lôi kéo Phương Nghị lại chặt hơn.

“Điểm Điềm, đừng sợ.” Phương Nghị an ủi cô một chút, chuẩn bị đi qua nhìn một chút. Đột nhiên, trong bụi cỏ có một cái bóng màu trắng nhảy ra, giống như là một quả cầu thịt, nhào mạnh về phía Đôn Đôn “Ẳng ẳng!” Kêu hai tiếng, rồi bắt đầu liếm.

“Hô...” Dư Điềm Điềm nhẹ nhàng thở ra.

“Hóa ra là một chú chó à.”

Chú chó trắng nhỏ không biết là từ đâu xuất hiện, vừa nhào đến liền lợi dụng ưu thế về thể trọng mà đè Đôn Đôn xuống, thở hổn hển, vừa cắn vừa liếm. Dư Điềm Điềm nhìn kỹ mới phát hiện, chú chó này nhìn cũng không có quá to, nhưng mà... sao lại mập thế này.

Phương Nghị trước xách chú chó trắng nhỏ lên, mặc dù tiểu bạch cẩu rất hung dữ, nhưng ở trước mặt Phương Nghị thì không hề có chút nào năng lực đánh trả nào, Dư Điềm Điềm dùng ánh trăng để nhìn: “Mẹ nó...”

Đôn Đôn bi thảm gào lên một tiếng, liền cụp đuôi chạy.

“Chú chó trắng nhỏ này ở đâu ra vậy?” Dư Điềm Điềm tò mò hỏi.

Phương Nghị liếc cục thịt trong tay: “Hình như là nuôi trong nhà, sợ là đi lạc.”

Dư Điềm Điềm kỳ thật có thể dùng bàn tay vàng của mình giao tiếp một chút với nó nhưng Phương Nghị lại có ở đây, mắt thấy bộ dạng đáng thương của Đôn Đôn, có chút bất mãn: “Này, không cho phép mày ăn hiếp Đôn Đôn nhà tao.”

“Ẳng! Ẳng!” Bộ dáng của chú chó trắng nhỏ dường như rất hung hăng, quơ chân trước, đạp đạp trên không trung.

Phương Nghị buông xuống chú chó xuống, chú chó trắng nhỏ bật người đuổi ngay về phía Đôn Đôn, Dư Điềm Điềm nhìn thấy liền nóng nảy, chuẩn bị đi lên trước, lại bị Phương Nghị cản lại.

“Vừa rồi nó đang thân mật với Đôn Đôn, sẽ không xảy ra chuyện đâu.”

“Nào có ai lại thân mật như vậy chứ, vừa gặm vừa cắn... Làm gì vậy chứ.”

“Đoán chừng là....” Phương Nghị dừng một chút.

“Là cái gì?” Dư Điềm Điềm tò mò, hơi thở ngọt ngào còn càng tỏa ra gần anh hơn một chút, ngọt đến ngán muốn chết!

“Đừng hỏi.” Khuôn mặt màu lúa mạch của Phương Nghị ửng đỏ, nếu không phải ở trong bóng đêm, nhất định sẽ bị Dư Điềm Điềm nhìn ra được.

Dư Điềm Điềm ngẩn người, lại nhìn bộ dáng của chú chó trắng nhỏ kia, có chút hiểu rõ rồi. . .

“Không thể nào, nhìn nhỏ như vậy, hẳn không phải đến thời kỳ động dục đó chứ.”

“Khụ khụ khụ.” Đột nhiên Phương Nghị bị nước bọt của mình làm cho bị sặc.

Dư Điềm Điềm: “Sao vậy?”

Phương Nghị không nói lời nào, chỉ nghiên cổ xoay qua chỗ khác tiếp tục chà rửa ốc đồng, Dư Điềm Điềm ngẩn người, hiểu rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch