Cô nhịn cười, càng phát hiện cái người khó hiểu này đáng yêu, chạy tới vỗ vỗ bả vai anh, khom người nói với anh, khiến cho Phương Nghị càng đỏ mặt lên.
Đối tượng dính người...
Phương Nghị trong lòng buồn bực, thật sự là không biết phải làm thế nào với cô mới tốt.
Hai con chó nhỏ cậu đuổi tớ chạy, Phương Mạn và Phương Hoài nghịch nước cũng đã nghịch đủ, “Đi thôi.” Dư Điềm Điềm chỉnh lại bím tóc của mình, chuẩn bị thu dọn rời đi.
Đôn Đôn vội vàng chạy tới, chú chó trắng nhỏ vẫn còn đuổi theo phía sau.
“Mày mau về nhà đi, đừng theo chúng ta nữa.” Dư Điềm Điềm nói với chú chó trắng nhỏ.
Lúc này Phương Mạn đi tới, a một tiếng: “Đây không phải là chó nhà ai ở đập Tam Lục sao?”
“Đập Tam Lục? Nhà ai vậy?”
Phương Nghị cau mày, hình như cũng nghĩ tới: “Hình như là nhà họ Vương của đập Tam Lục, lúc trước nhà đó có một chú chó trắng...”
“Hả? Vậy sao nó lại chạy đến thôn chúng ta vậy!”
Vấn đề này Phương Nghị cũng không biết.
“Vậy làm sao bây giờ? Đêm nay cũng không cách nào bắt nó đưa về nhà? Phải mang về sao?”
“Mang về đi, không biết nhóc con kia ăn cơm chưa.”
Dư Điềm Điềm gật đầu: “Vậy mang về đi, buổi tối lỡ như mưa lớn, nhóc con kia cũng quá đáng thương rồi.”
Vì thế liền quyết định như vậy, lúc đi chỉ có một chú chó, lúc trở về thì trở thành hai.
Phương Nghị đi ở phía sau cùng, nhìn thấy bộ dáng có chút đi không nổi của Dư Điềm Điềm, đi lên nói: “Mệt sao?”
“Ừ, có chút.”
Em trai em gái còn ở phía trước, Phương Nghị có muốn cõng cô cũng bất đắc dĩ, đành phải dỗ, nói: “Kiên trì một chút, trở về có quà cho em.”
“Quà sao? Là cái gì vậy?”
Phương Nghị chỉ cười cười.
“Là gì vậy?"
Phương Nghị cười cười không chịu nói, Dư Điềm Điềm đành phải chịu đựng lòng hiếu kỳ, đi nhanh về nhà.
“Bà nội! Chị cả! Chúng em về rồi!”
“Giỏi thật! Bắt được nhiều như vậy à!” Chị cả Phương đang giặt quần áo, sau khi thấy cả một giỏ ốc đồng liên ngạc nhiên: “Chị đi tìm cái chậu, đêm nay để cho chúng nó nhả cát ra!”
Ốc đồng nhả cát ra có hơi lâu, phải thật nhả sạch sẽ mới có thể ăn, Dư Điềm Điềm cũng đang có ý định như vậy, liền cùng với chị đem ốc đồng bỏ vào trong chậu, lại dùng nước sạch, thêm muối, trước tiên nuôi ốc đồng sống lại.
“Ôi chao, chú chó trắng nhỏ này ở đâu ra vậy?” Sau khi Chị cả Phương và Dư Điềm Điềm xử lý xong mới chú ý tới trong sân đột nhiên nhiều hơn một vật sống, đang ghé vào trước thau cơm của Đôn Đôn cướp miếng ăn, Đôn Đôn vẫn không giành lại nó, đành phải làm bộ đáng thương nằm sấp ở một bên.
“Là chó của đập Tam Lục, hình như là đi lạc, ngày mai đưa nó trở về, đêm nay trước mắt tạm ở lại một đêm.” Dư Điềm Điềm giải thích.
Chị cả Phương đã hiểu, ngồi chồm hổm xuống cười sờ sờ lỗ tai của chú chó trắng nhỏ: “Thật là đẹp.”
Đôn Đôn ở một bên nghe được, u oán liếc mắt nhìn nó một cái.
“Nhóc con này, ú nù à, chị đi lấy chút đồ ăn cho nó.” Chị cả nói.
“Chị cả, không thể nói nó ú nù được, chúng ta đã có Đôn Đôn rồi.”
“Đúng đúng đúng, ha ha ha, Điềm Điềm nói rất đúng.”
Sau bữa cơm chiều, Dư Điềm Điềm còn nhớ đến quà mà Phương Nghị nói, thật vất vả chịu đựng đến chị cả và bà nội đều đi nghỉ ngơi, cô liền chạy tới ngăn Phương Nghị lại, làm bộ hung hăng nói: “Đường này là do tôi mở, từ nay nếu muốn qua, thì giao quà ra đây!”
Phương Nghị bật cười: “Đi theo anh.”
Phương Nghị dẫn cô lên “phòng học” trên lầu hai, lấy ra một cái bọc ở trong góc góc, có bốn góc vuông, Dư Điềm Điềm vừa nhìn liền hiểu.
“Sách...?”
Phương Nghị cười mở bọc ra: “Ừ, sau cái ngày mà em nói, anh đã tìm người nghĩ biện pháp, em xem xem, là cái này này sao?”
Dư Điềm Điềm đi tới ngồi xổm xuống, thật ra cô cũng không biết tài liệu giảng dạy của cái niên đại này như thế nào, nhưng dựa theo nhà xuất bản và niên đại thì hẳn là không sai.
“Dùng bộ này! Có sách thì sẽ dễ dàng hơn, bằng không chỉ dựa vào ký ức gần đây thì em cũng nhớ không rõ lắm.”
Phương Nghị thu sách lại lần nữa: “Vâng, cô giáo Dư.”
Dư Điềm Điềm thấy anh nói giỡn với mình, lập tức không yếu thế mà trả lời một câu: “Đúng vậy, bạn học Phương, anh phải nghiêm túc chăm chỉ chút, bằng không, sẽ phải bị đánh.”
Phương Nghị nhìn cô có chút : “Dùng cái gì đánh?”
“Cái gì? Đương nhiên là thước dạy học! Anh, ngày mai anh dùng trúc làm cho em một cây roi, hoặc là thước đo, dù sao thì em muốn một cây.”
“Được.” Người yêu đáng yêu của mình lên tiếng, Phương Nghị chỉ có gật đầu đáp ứng.
“Điềm Điềm.” Phương Nghị đi tới, cầm tay cô: “Còn có chuyện này, anh muốn thương lượng với em một chút.”
Dư Điềm Điềm chớp mắt mấy cái: “Chuyện gì vậy?”
“Là chuyện anh định đi lên khu chăn nuôi trên núi giết heo sao?”
Phương Nghị nháy mắt ngẩng đầu: “Em, em biết sao? !”