Dư Điềm Điềm hừ một tiếng: “Mỗi lần đi nhà của Vương Hoa anh đều ở bên ngoài lặng lẽ nghị luận với Đậu Tử, còn liên tiếp vào núi, em cũng không có ngốc...”
Nhưng thật ra là Dư Điềm Điềm biết là do sách miêu tả, trong ngọn núi kia có một khu chăn nuôi, có người miền núi ở trong đấy giết heo, lấy được thịt heo liền chuyển vào chợ đen. Người miền núi dũng mãnh, rất nhiều địa phương đều không quản được, làm việc lại bí mật, người biết được rất ít.
Phương Nghị nghe vậy cũng nhíu chặt mày, Điềm Điềm có thể nhìn ra, vậy có phải về sau sẽ có người có tâm nhìn ra không.
“Em mỗi ngày đều ở chung với anh. Nếu như có người không quen, cũng không cẩn thận như em vậy đâu.” Dư Điềm Điềm nhìn thấu lo lắng của anh, giải thích.
Phương Nghị gật đầu, lập tức lại có chút kích động ngẩng đầu: “Vậy là, em, em đồng ý rồi sao?”
“Em không đồng ý thì anh sẽ không đi sao!” Dư Điềm Điềm trừng anh, cô còn không biết lá gan của Phương Nghị lớn như thế nào sao, vốn muốn để anh làm một chút chuyện làm ăn ở chợ đen là được rồi, ai ngờ lại quyết đoán như vậy, liền trực tiếp muốn đi làm việc nguy hiểm nhất.
Nhưng mà tục ngữ nói, mạo hiểm càng lớn, kết quả càng nhiều. Dư Điềm Điềm biết anh đúng. Cái niên đại này, cho dù là ăn được lương thực, cũng không nhất định sẽ được ăn thịt, có những gia đình gọi là “đàng hoàng” cũng tránh không được thỉnh thoảng phải đến chợ đen làm ăn, chỉ là vì miếng ăn.
“Đi thôi.” Ánh mắt của Dư Điềm Điềm nghiêm túc nhìn anh: “Nghĩ xong thì làm liền đi, em sẽ luôn ủng hộ anh.”
Giờ phút này, nội tâm của Phương Nghị như núi lửa nóng chảy cuồn cuộn, cô ủng hộ anh, cô không có khinh thường anh.
Thiên ngôn vạn ngữ đều trở nên vô nghĩa, ánh mắt của Phương Nghị càng thêm kiên định. Anh nhất định sẽ khiến cho Điềm Điềm của anh có được cuộc sống tốt đẹp.
...
Nói làm liền làm, ngày thứ hai Phương Nghị hẹn với Đậu Tử gặp mặt ở ngoài cửa thôn Tỳ Ba, hai người băng qua đường nhỏ, liền vào núi.
Đi khoảng chừng một giờ, Đậu Tử có chút không chịu nổi.
“Anh, sao không lái xe, đường núi này rõ ràng có thể đi mà, sẽ mệt chết!”
“Lần đầu tới, đừng có phô trương.” Cả người Phương Nghị cũng đều là mồ hôi, anh vén lên áo lên lau, rồi tiếp tục đi về phía ngọn núi.
“Vâng! Nhưng mà anh, nơi anh chọn là ở chỗ nào vậy?”
“Không phải thôn Tỳ Ba.”
“Hả?”
Phương Nghị quay đầu lại nhìn thoáng qua Đậu Tử, giải thích: “Tục ngữ có nói một núi không thể chứa hai cọp, trong núi này đã có một người, sao có thể lại có thêm một người nữa, nhiều người chướng mắt, đến lúc đó ai cũng đừng nghĩ làm.”
“Vâng, đây là đạo lý, đó là ở đâu?”
“Nhà họ Vương trên núi.”
“Hả, là ở trấn trên của chúng ta!”
“Ừ.”
Đậu Tử sợ ngây người, Phương Nghị chọn địa điểm ở giữa trấn Dân Thủy và huyện thành, đi đi về về nhiều chuyến như vậy, anh ta lại không biết!
Không thể không nói, Phương Nghị làm việc vẫn rất là cẩn thận.
“Tới rồi.”
Trong không khí đã có một mùi máu tanh, xem ra chính là nơi này.
“Ở đây chờ tôi, tôi đi đàm phán.”
Loại địa phương này kiêng kỵ người xa lạ nhất, Đậu Tử hiểu.
Phương Nghị đi rồi, Đậu Tử tìm một chỗ ngồi xuống hóng mát. Ngồi trên cỏ khô, dùng mũ quạt gió, còn không ngừng đuổi muỗi đi, Đậu Tử lắc đầu, hoàn cảnh thật sự rất ác liệt!
Kỳ thật từ khi anh ta làm ăn ở chợ đen đã rất ít vào núi, nhưng Phương Nghị một khi đã làm thì phải làm cho lớn, Đậu Tử thật sự rất bội phục anh.
Nửa giờ sau, Phương Nghị trở về.
“Anh.” Đậu Tử lập tức đứng lên.
“Ổn rồi.”
“Vậy là ổn rồi sao?” Đậu Tử hiển nhiên có chút giật mình.
“Ừ.” Trên khuôn mặt của Phương Nghị rõ ràng là sự thoải mái và sung sướng.
“Người giết heo của bọn họ vừa mới đi, đang cần người, mỗi ngày bốn giờ tôi đều tới đây.”
Sự bội phục của Đậu Tử đối với anh càng sâu hơn: “Bốn giờ... Anh đã phải bắt đầu làm việc, quá cực khổ rồi...”
“Phải chịu cực khổ thì mới gặt được thành công.” Đây là do người yêu của anh dạy cho anh.
“Hazz, được rồi! Dù sao thì em cũng làm với anh!”
Phương Nghị lau đầu, gật đầu: “Ừ, vẫn cần cậu hoạt động hoạt động ở chợ đêm bên kia chút. "
Hai người theo đường cũ trở về, Phương Nghị dẫn Đậu Tử trở về nhà mình, Dư Điềm Điềm ra đón: “Về rồi sao.”
Dư Điềm Điềm cười híp mắt: “Ngồi đi, tôi đi rót cho anh ly trà.”
Phương Nghị trở về nhà thay quần áo thường, mặc dù hôm nay không có giết heo, nhưng mùi máu tươi vẫn là dính vào một chút, mũi Dư Điềm Điềm linh hoạt, ngửi một chút liền ra, vội vàng cầm quần áo dơ này đem đi ngâm.
“Bữa trưa ăn cơm thịt kho, được không?”
“Em cứ xem rồi làm, làm đơn giản một chút là được.”
Thịt kho vào thời điểm trước đó đã kho xong, không phiền toái, Dư Điềm Điềm cười híp mắt múc từ trong nồi ra hai bát cơm ngũ cốc, cơm ngũ cốc này là ba phần lương thực phụ trộn với bảy phần lương thực chính, không phải cơm ngũ cốc trước kia.