Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 126: Ốc đồng xào 5

Chương 126: Ốc đồng xào 5




Lại lấy từ trong nồi thịt kho ra một khối thịt hầm cách thủy, giơ tay chém xuống, không lâu liền băm thành miếng thịt nhỏ bỏ lên cơm, lại rưới lên một muỗng nước thịt kho, rau thì có mầm đậu và cải trắng tươi mới đã rửa qua nước, chủ yếu là đỡ ngán, đặt ở phía trên, vậy là được rồi.

“Không đủ thì thêm cơm nữa.” Dư Điềm Điềm mang bát cơm ra, Đậu Tử và Phương Nghị đang ngồi trong sân, lập tức đứng lên nhận lấy.

“Đủ rồi, đủ rồi!” Đậu Tử nhìn thấy bát cơm “phong phú” như vậy, cảm khái vô cùng.

“Anh, em còn nhớ rõ năm trước đến nhà anh ăn cơm, vẫn là cơm khoai lang khô cùng với dưa muối, bây giờ thì tốt rồi, cuộc sống này thật sự là càng tốt, em thấy mừng cho anh."

Phương Nghị liếc nhìn phòng bếp, ừ một tiếng, tất cả những thứ này đều là sau khi Điềm Điềm của anh đến mới có được.

...

Hôm qua ở trấn Dân Thủy mang về cái xương sườn này, hôm nay liền lấy ra. Thời tiết này, thịt không thể để được mấy ngày, Dư Điềm Điềm nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy làm thành sườn kho có thể để nhiều hơn hai ngày.

Lần này xương sườn mua được có chất lượng tốt, mập gầy đều nhau, cắt thành những miếng lớn nhỏ đều nhau, trụng sơ qua nước, xào ra nước màu, lại đi hầm với nước sốt đặc chế, cuối cùng làm đặc lại rồi rắc mè lên là được. Làm ra được món sườn đầy ắp hương thơm của sốt và hương thơm của mè, một ngụm cắn xuống, thịt liền tách ra, khiến cho người ta phải liếm xương và cả đầu ngón tay.

Ngoại trừ xương sườn, còn có ốc đồng hôm qua bắt ở ruộng, chị cả tối hôm qua đã giúp cô cắt bỏ toàn bộ cái đuôi của ốc, lại nhổ hết bùn ra suốt một ngày một đêm, Dư Điềm Điềm đoán chừng xong hết rồi, liền dùng một chút nước rửa nhiều lần, nhưng nhiều như vậy không ăn hết, chỉ có thể chia hai lần xào.

Ốc đồng xào không dễ, bởi vì một lần phải xào lâu và liên tục, nồi sắt lớn và muỗng lớn nhà họ Phương Dư Điềm Điềm đều dùng không quen lắm, vừa hay đúng lúc chị cả Phương trở về, Dư Điềm Điềm phụ trách gia vị, chị cả phụ trách xào nấu.

Trước kia Dư Điềm Điềm cũng là người yêu thích ăn ốc, nên có một vài công thức xào ốc đồng trong tay, cô nắm giữ tất cả tinh hoa về hương vị ốc đồng ở quầy ăn chợ đêm, mùi hương rất nhanh liền từ phòng bếp bay ra ngoài.

Người nhà họ Phương trước đó cũng xào ốc đồng rồi, dù sao cũng là thịt miễn phí của mùa hè, nhưng chưa có lần nào là có thể làm ra hương vị như của Dư Điềm Điềm, chờ đến khi Dư Điềm Điềm đem một chậu lớn ốc đồng xào với nước sốt thơm phức, cả nhà đều không cầm được nuốt nước miếng, ngay cả món sườn nhất thời cũng mất đi sự yêu thích.

Ngoại trừ Dư Điềm Điềm, những người còn lại đều trực tiếp dùng miệng hút thịt ốc đồng, Dư Điềm Điềm đã thử rất nhiều lần, nhưng cô thật sự không làm được, chỉ có thể dùng cây trúc gọt nhọn để khều ra.

Chị cả Phương cười nói: “Điềm Điềm thật là nhã nhặn, em định ăn đến khi nào vậy, chờ em ăn một dĩa, hai tên giặc này có thể ăn ba dĩa!” Hai tên giặc tất nhiên là chỉ Phương Mạn và Phương Hoài, hai người ăn cực nhanh, so tài với nhau mà ăn.

Dư Điềm Điềm xấu hổ cười cười: “Không sao.”

Cô cúi đầu, chuyên chú khều thịt ốc, không biết khi nào, mắt trước liền có người đưa qua một dĩa, bên trong đều là đã thịt ốc đã được lấy ra.

Dư Điềm Điềm ngẩng đầu, Phương Nghị đã xoay qua chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra.

“Điềm Điềm ăn rất sạch sẽ, em xem hai đứa, cả mặt tèm lem.” Phương Nghị nhàn nhạt nói.

Phương Mạn và Phương Hoài bĩu môi, bọn họ làm gì mà không nhã nhặn, rõ ràng là anh cả bọn họ bất công đến tật mặt trăng! !

Dư Điềm Điềm cười híp mắt ăn xong một dĩa thịt ốc, trước mặt lại đưa đến thêm một dĩa nữa, cô oán trách liếc nhìn Phương Nghị, người đàn ông chỉ cong khóe môi một cái.

Sau khi chú chó trắng nhỏ đến đây thì vẫn còn điên cuồng ở trong sân nhà họ Phương với Đôn Đôn, chị cả Phương có kinh nghiệm, nhìn chú chó trắng nhỏ kia, đánh giá một chút: “Bộ dáng chắc là lớn hơn ba tháng so với Đôn Đôn, chị thấy chú chó trắng nhỏ này cũng rất thích Đôn Đôn, rõ ràng là muốn lấy Đôn Đôn làm vợ. Có câu ca dao rất hay, nữ đại tam ôm kim chuyên (1)!”

(1) Nữ đại tam ôm kim chuyên: Là tục ngữ của Trung Quốc nói về việc nhà gái hơn nhà trai ba tuổi ôm ba cục vàng, nói về lợi ích của việc lấy vợ hơn tuổi.

Dư Điềm Điềm không nhịn được bật cười, Đôn Đôn giống như cũng nghe hiểu liếc mắt một cái, ngao một tiếng, đầu liền lao vào lòng Phương Nghị, run lẩy bẩy.

Lúc này không chỉ có Dư Điềm Điềm mà cả nhà cũng đều bật cười.

Ăn ốc, uống trà, mùa hạ ở thôn Tỳ Ba mới xem như là đã đến!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch