Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 127: Gà bao tử heo 1

Chương 127: Gà bao tử heo 1




Sáng hôm sau còn chưa đến bốn giờ thì Phương Nghị đã thức dậy rồi.

Kể từ ngày hôm nay, anh phải vào trong núi sâu giết heo, chỉ là việc này vẫn giấu bà nội và chị cả nhưng cũng may Dư Điềm Điềm ủng hộ anh.

Nghĩ đến Dư Điềm Điềm, Phương Nghị liền cảm thấy cả người mình có sức mạnh dùng không hết, anh nhanh chóng thay quần áo ra ngoài sân rửa mặt sạch sẽ liền chuẩn bị ra khỏi cửa, khi đến cửa phòng của Dư Điềm Điềm thì bỗng chốc anh dừng bước chân lại, trong lòng có sự vui mừng khôn xiết.

Chỉ là lúc vừa quay người qua đã bị một hình bóng tóc dài đứng dưới mái hiên nhà dọa đến mức phải đi lùi lại một bước.

“Điềm Điềm?” Giọng điệu của Phương Nghị có chút khó tin.

Dư Điềm Điềm vén tóc qua một bên và bật cười thành tiếng: “Không vui chút nào, không dọa được anh rồi!”

Phương Nghị thở phào nhẹ nhõm, đúng là người yêu đáng yêu của anh.

Dư Điềm Điềm đi đến trước mặt anh và đi một vòng quanh Phương Nghị: “Đồ đạc đã mang đủ chưa, đèn pin cầm tay có chưa?”

Phương Nghị đưa tay ra véo véo vào mũi cô: “Đã mang đầy đủ rồi, em ở đây đợi tiễn anh sao?”

Dư Điềm Điềm hừ một tiếng, cái này gọi là biết thừa còn cố tình hỏi?

“Anh có cái đồng hồ em tặng cho anh có thể dùng để xem thời gian, còn có xe đạp em cứ yên tâm, quay vào ngủ thêm một lúc đi.”

Dư Điềm Điềm không nói gì cả mà chỉ chuyền cho anh cái túi, nó trông vuông vức được gói bằng miếng vải bông, Phương Nghị vừa nhìn là biết ngay chính là cơm hộp.

“Cầm lấy ăn đi.”

Dư Điềm Điềm thấy anh ngơ ngơ ngẩn ngẩn nên nhét hộp cơm vào lòng anh rồi hừ một tiếng: “Là lương khô...anh đừng hòng ba giờ sáng em bò dậy nấu cơm cho anh đấy...”

Phương Nghị liền nhoẻn miệng cười: “Được thôi.”

“Được rồi, mau đi nào, mấy giờ anh quay về?”

“Trước chín giờ.”

“Ừ ừ, trên đường cẩn thận.”

“Em hãy đi ngủ thêm chút đi.”

Đúng là Dư Điềm Điềm chưa tỉnh ngủ nên đã ngáp một cái, sau khi cô nhìn Phương Nghị đi ra khỏi sân đã lập tức quay về phòng ngủ tiếp.

Phương Nghị đi đến "căn cứ bí mật" liền mở hộp cơm kia ra, nào có phải là lương khô đâu, rõ ràng là bánh cảo chiên… lồng ngực anh nóng hừng hực, ăn mấy miếng đã hết ngay thức ăn sáng, sau khi thu dọn hộp cơm xong xuôi liền lên xe đi vào trong núi.

Ngược lại Dư Điềm Điềm đã ngủ một giấc rất ngon, gần đây công việc ở nhà ăn khá thoải mái nhưng việc ở cánh đồng lúa mì lại không đơn giản chút nào, nếu không phải Phương Nghị lén lén giúp cô làm rất nhiều việc thì e rằng Dư Điềm Điềm đã bị phơi mất một lớp da rồi.

Cô mang nước ép thanh mai đã nguội lạnh đựng trong hai cái hũ, mấy ngày nay quá nóng, Dương Đan và Ngô Quyền cũng làm làm nghỉ nghỉ, buổi trưa uống một chút nước ép thanh mai có thể làm xoa dịu cái nóng.

“Điềm Điềm, mứt sơn trà lần trước cô đưa cho tôi thật tốt, cha tôi đã không còn ho nữa rồi.” Ngô Nguyệt ngồi dưới bóng cây hóng mát và nói.

“Thế thì tốt, tôi vẫn còn lo không có hiệu quả đấy.”

“Cô dạy cho tôi đi, sau này sẽ không cần làm phiền cô nữa.”

“Cái này rất đơn giản thôi, một lát tôi sẽ ghi cho cô công thức, cô cứ làm theo là được.”

“Được thôi.” Ngô Nguyệt lau mồ hôi, ngồi tựa vào thân cây và bắt đầu nhìn "tờ giấy nhỏ" của mình.

Đây là phương pháp cô ấy nghĩ ra thời gian gần đây, phải mang tất cả tri thức trong trí nhớ đều viết vào tờ giấy, dùng chỉ may lại với nhau, to bằng bàn tay thôi, như thế sẽ không gây sự chú ý cho người khác, còn có thể mọi lúc mọi nơi lấy ra học tập.

“Cái phương pháp này tốt quá.” Ánh mắt Dư Điềm Điềm sáng rỡ lên, cô cũng có thể làm cho mình và Phương Nghị một cuốn giống như vậy.

Ngô Nguyệt nở nụ cười và chuyền tờ giấy cho cô: “Đúng là rất tiện lợi đấy, căn bản của tôi kém nên chỉ có thể dùng những phương pháp ngu ngốc thôi.”

“Ai nói chứ, chim ngốc bay trước, cậu cố gắng chăm chỉ như thế nhất định sẽ thành công!”

Dương Đan cũng chạy đến: “Đúng vậy, chúng ta đều sẽ thành công!”

Dư Điềm Điềm nở nụ cười chia cho hai người họ chút nước ép thanh mai, ba người ngồi hóng gió dưới bóng cây, đợi đến khi cái nắng gay gắt nhất qua đi mới tiếp tục ra đồng làm việc.

Phía xa xa có một hình bóng quen thuộc đi đến.

Một người phụ nữ trong thôn vừa co giò chạy về phía họ vừa hét lớn: “Em gái Dư, em gái Dư...”

Dương Đan rất thính tai, quay đầu qua nhìn thấy đã đụng đụng vào người Dư Điềm Điềm: “Điềm Điềm, hình như là tìm cô đấy.”

Dư Điềm Điềm quay đầu qua, khuôn mặt xinh xắn của cô lập tức đanh lại, cái hình bóng đó không phải Lâm Hoa Linh thì là ai chứ?

Ngô Nguyệt và Dương Đan thấy sắc mặt của cô không ổn lắm nên hỏi: “Điềm Điềm, đó là ai thế?”

Dư Điềm Điềm còn chưa kịp trả lời thì Lâm Hoa Linh đã đến đi đến trước mặt cô: “Ái chà, em gái Dư à, lần trước còn chưa kịp quen biết với em, em có còn nhớ chị không?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch