Nụ cười trên khuôn mặt Lâm Hoa Linh run lên: “Ái chà, em gái thật là có phúc quá! Nhà của chị em có biết không? Cháu họ nhà chị nhắm trúng em đấy! Bảo chị qua đây thăm dò tình hình một chút, cuối tuần này em có rảnh không, hai nhà chúng ta gặp mặt nhé?”
Dư Điềm Điềm cảm thấy rất tức cười, Ngô Nguyệt và Dương Đan cũng đứng dậy, không ngờ thời đại này cũng có chuyện người mai mối đến bàn chuyện hôn nhân đấy!
“Nhà của chị là ai, tôi không có quen biết.”
Lâm Hoa Linh ngơ ngác, ở cái thôn Tỳ Bà này có ai mà không quen biết nhà của cô ta chứ?
Nghĩ đến việc cô gái câm này là người ngoài thôn nên mới họ một cái rồi kiên nhẫn giải thích: “Chính là nhà họ Lâm đấy, cháu trai của tôi, Lâm Hải Dương đấy!”
Lẽ ra Dư Điềm Điềm cũng không muốn nghe cô ta nói tiếp, nhưng khi thấy tên của Lâm Hải Dương liền lập tức ho sặc sụa, suýt chút nữa đã ói ra hết đống nước ép thanh mai mới uống vào.
“Em gái, thế nào đấy?”
Ngô Nguyệt và Dương Đan cố nhịn cười, đợi nghe thêm vài câu mới đi lên giải vây cho cô.
Lâm Hoa Linh thấy khuôn mặt Dư Điềm Điềm có chút đỏ nên cứ tưởng cô đang xấu hổ, trong lòng lập tức cảm thấy chuyện này rất có hy vọng nên tranh thủ thời cơ nói: “Em gái, em nói bây giờ em ở nhà họ Phương sống lâu dài cũng không phải là cách, trước sau gì cũng phải tìm nhà chồng thôi, em xem cháu trai của chị, đẹp trai công việc tốt, hoàn toàn không có gì để chê cả! Em thấy chuyện này...thế nào?”
Vừa nãy Dư Điềm Điềm đỏ mặt hoàn toàn là bởi vì ho và thời tiết nóng, lúc này cô đã bình phục lại và nhìn Lâm Hoa Linh với vẻ nực cười: “Lâm Hải Dương bảo chị đến đây nói thế sao?”
Ngô Nguyệt và Dương Đan cũng rất tò mò.
Tròng mắt Lâm Hoa Linh khẽ chuyển động: “Tất nhiên rồi, chẳng lẽ chị dám tự tiện quyết định sao?”
Ngô Nguyệt cảm thấy chướng mắt nên tiến lên phía trước nói: “Thế cô cháu gái của chị có biết chuyện này không?”
“Ai chứ?” Lâm Hoa Linh hơi ngạc nhiên.
“Chẳng phải chị nói Lâm Hải Dương là cháu trai của chị sao, chị không biết ai là cháu gái của chị sao.”
Lâm Hoa Linh nghĩ ngợi: “Em nói Lâm Tiểu Mẫn sao? Là con tiện nhân...” Lâm Hoa Linh nói được một nửa bỗng dừng lại và thay đổi giọng điệu: “À, đây là chuyện của anh trai, cô ta là em gái sao có thể ở đó chỉ tay múa chân chứ.”
Ngô Nguyệt và Dư Điềm Điềm cố nhịn cười: “Thế chị hãy quay về hỏi trước đi, chúng tôi rất sợ đứa cháu gái đó của chị đấy.”
“Tụi em sợ nó làm gì chứ! Nó chẳng qua là đứa con gái thôi, con gái mà quan trọng hơn con trai sao.”
Lẽ ra Dư Điềm Điềm còn muốn dụ cô ta nói thêm vài câu nữa, kết qua khi nghe thấy câu này thì cô không còn muốn giả vờ thêm nữa.
“Con gái thì sao chứ? Con gái sinh ra thì bắt buộc phải gả người sao?”
Lâm Hoa Linh ngơ ngác: “Nếu không thì thế nào chứ?”
Người không hợp ý nói nửa câu cũng là nhiều, đến nửa câu Dư Điềm Điềm cũng không muốn nói thêm câu nào với cô ta nữa.
“Không cần nữa, chuyện lần trước chị đến nhà mai mối cho chị cả nhà tôi chúng tôi vẫn còn đang để trong lòng, sau này chị đừng đến nhà tôi nữa.”
Nói rồi Dư Điềm Điềm liền quay người bỏ đi.
Lâm Hoa Linh nhanh chóng chạy lên: “Ối dào, chuyện lần trước sao, Tào lão nhị người ta đã không còn bài bạc nữa, hơn nữa Phương Thu Lan có gì mà quý giá chứ, đàn ông nhà người ta đi ra ngoài bài bạc vài ván có gì mà to tát chứ, đúng là...”
“Cái phước phần này để lại cho bản thân chị đi, chúng tôi không cần đâu.” Ngô Nguyệt và Dương Đan cũng bước lên và lạnh lùng nói một câu, sau đó liền kéo Dư Điềm Điềm đi, trước khi đi Ngô Nguyệt còn lấy cái khăn tay ra quạt quạt gió: “Cái gì mà hôi thế này nhỉ, cũng không biết là hố xí ở chỗ nào nữa, hừm.”
Lâm Hoa Linh đứng yên tại chỗ một lúc mới phản ứng lại, sau đó liền chỉ vào bóng lưng của Ngô Nguyệt ở phía xa: “Con tiện nhân kia, cô chửi ai đấy!”
Ngô Nguyệt và Dương Đan cười ha hả lên.
“Nguyệt Nguyệt, cô thật là lợi hại đấy, cô xem biểu cảm của Lâm Hoa Linh kìa, giống như ăn phải ruồi vậy.”
“Cái này của tôi gọi là lấy đạo của người trả lại cho người thôi, ai bảo cô ta nói những lời kinh tởm như thế chứ, tôi cũng phải cho cô ta biết mùi kinh tởm chứ!”
“Đi thôi, đừng vì loại người này mà ảnh hưởng đến tâm trạng, chúng ta đến bên bờ sông rửa mặt vào, lúc quay lại chắc cô ta đã đi rồi.” Dư Điềm Điềm nói.
Ngô Nguyệt và Dương Đan đều tỏ ý tán thành.
Cái sông này khá kín đáo, do Phương Nghị đưa cô đến, đến Dương Đan và Ngô Nguyệt cũng không biết. Ba người rửa mặt bên bờ sông sạch sẽ: “Con sông này thật không tệ đấy, làm thế nào cô phát hiện ra thế?”
Dư Điềm Điềm nhớ lại cảnh tượng lần trước ở đây nên có chút chột dạ: “Thì Tiểu Mạn thường vào trong núi chơi mà, cô bé đưa tôi đến đấy.”