Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 129: Gà bao tử heo 3

Chương 129: Gà bao tử heo 3




Ngô Nguyệt và Dương Đan không hề nghi ngờ cô, cả ba người cũng nghỉ ngơi bên bờ sông đủ rồi, họ lại hái chút quả tỳ bà trên cây tỳ bà bên bờ sông vừa đi vừa ăn.

Quay trở lại cánh đồng lúa mì, quả nhiên Lâm Hoa Linh đã đi rồi, Ngô Nguyệt và Dương Đan còn rất nhiều việc trên cánh đồng lúa mì vẫn chưa làm xong, ngược lại bên Dư Điềm Điềm đã rất gọn gàng sạch sẽ, đều là công lao của Phương Nghị cả...

Cô cũng bước xuống đồng giúp đỡ Ngô Nguyệt và Dương Đan, ba người sức mạnh lớn, đợi đến khi bận xong mới mười một giờ thôi.

Buổi trưa chính là lúc mặt trời gắt gao nhất, ba người chào tạm biệt nhau ở phía cuối cánh đồng lúa mì và chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi. Dư Điềm Điềm cũng đội chiếc nón lá yêu thích của mình và nhẹ nhàng bước về phía nhà họ Phương.

Vòng qua cánh đồng lúa mì, có nông dân đã bắt đầu bán quả đào rồi.

Đôi mắt Dư Điềm Điềm sáng rỡ lên: “Bao nhiêu tiền một cân?”

“Hai xu!”

“Thế tôi lấy một ít!” Dư Điềm Điềm vui vẻ ngắm nhìn xe đào kia và chuẩn bị đưa tay ra lựa đào.

“Đồng chí Dư.”

Phía sau vang lên giọng nói của một người đàn ông.

Dư Điềm Điềm quay đầu lại liền nhìn thấy Lâm Hải Dương.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô bỗng chốc đanh lại, bởi vì Lâm Hoa Linh và Lâm Tiểu Mẫn nên cô thật sự có chút ghét nhà họ Lâm.

Lâm Hải Dương ho khụ khụ một tiếng: “Chuyện sáng nay tôi đã nghe nói rồi, tôi cố tình đến để xin lỗi cô đấy.”

Dư Điềm Điềm nhìn anh ta với vẻ cảnh giác: “Anh có ý gì?”

“Con người của cô họ tôi… có thể là ở nhà vô tình nghe tôi nhắc đến chuyện của cô vài câu, lại không biết đã thủ thỉ gì đó với mẹ tôi nên mới chạy đến mạo phạm cô, thật là có lỗi quá.”

Dư Điềm Điềm hiểu ra rồi, chuyện mai mối Lâm Hải Dương không hay biết gì cả, là ý của mẹ anh ta và Lâm Hoa Linh, sắc mặt của cô dịu lại một chút: “Tôi cũng không xem là thật nên anh cũng không cần quá bận tâm đâu.”

Sắc mặt Lâm Hải Dương có chút khổ sở, Dư Điềm Điềm cũng không muốn tiếp tục cái chủ đề ngại ngùng này với anh ta nữa nên quay người qua lựa đào.

“Cô muốn mua quả đào sao?”

“Ừ.”

Lâm Hải Dương tiến lên giúp cô đỡ cái túi: “Để tôi giúp cô.”

Dư Điềm Điềm vừa định nói không cần.

“Điềm Điềm.”

Phía sau đột nhiên vang lên một âm thanh quen thuộc.

Dư Điềm Điềm vội quay người qua, biểu cảm trên khuôn mặt bỗng chốc trở nên rất kinh ngạc: “Phương Nghị!”

Lâm Hải Dương tinh ý nắm bắt được sự thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt của cô, cũng nắm bắt được câu "xưng hô" kia.

Phương Nghị và Lâm Hải Dương cùng nhìn nhau, không khí bỗng chốc có chút căng thẳng ngượng ngùng.

Ngược lại Dư Điềm Điềm không cảm thấy có gì kỳ lạ nên chạy qua đó: “Sao bây giờ mới quay về?”

“Hơi bận rộn nên hơi chậm trễ một chút.”

Dư Điềm Điềm đứng bên cạnh anh ngửi ngửi, không nghe mùi máu heo, có lẽ Phương Nghị đã ở bên đó tắm rửa thay đồ sạch sẽ rồi, lại nhìn thấy trong giỏ của anh có chút lá cây, không cần nghĩ cũng biết trong đó là cái gì rồi.

“Em mua đào này!”

“Anh có hái rồi, ở trong giỏ này.”

Dư Điềm Điềm nghe Phương Nghị nói có mua rồi nên bỗng chốc rất vui mừng: “Thế em không mua nữa, cái anh hái chắc chắn ăn ngon hơn!”

Đôi mắt long lanh của Dư Điềm Điềm nhìn mình tràn đầy sự tin tưởng và thân mật, sự khó chịu trong lòng Phương Nghị vừa rồi bỗng biến mất ngay, anh gật đầu ừ một tiếng rồi lại quay qua nhìn Lâm Hải Dương một cái.

“Thế tôi đi trước đây, chuyện hôm nay một lần nữa cho tôi nói lời xin lỗi.” Lâm Hải Dương lại cáo lỗi với Dư Điềm Điềm, Phương Nghị nhìn anh ta một cái và thay Dư Điềm Điềm trả lời: “Không sao.”

Bầu không khí đầy mùi thuốc nổ vô hình tỏa ra giữa hai người đàn ông, Dư Điềm Điềm vẫn không phát hiện, có lẽ tâm trạng cô rất tốt khi nhìn thấy Phương Nghị nên lập tức xua xua tay với Lâm Hải Dương tỏ ý không hề hấn gì.

Lâm Hải Dương leo lên xe đạp bỏ đi, Phương Nghị và Dư Điềm Điềm cùng đi về nhà: “Trong giỏ của anh thật sự có quả đào sao?”

“Tất nhiên, sao anh lại gạt em chứ.”

“Thế thì tốt, em muốn ăn hai quả!” Dư Điềm Điềm giống như con vẹt nhỏ cứ ở kế bên anh hót líu lo, một lúc sau đã về đến sân nhà họ Phương.

Phương Nghị lựa lúc chị cả không có nhà, bà nội đi ngủ trưa nên đưa cân thịt heo do Diệp Tử gói đều đưa cho Dư Điềm Điềm, còn có chút lòng heo phổi heo tim heo, đều là những thứ đối tượng của anh rất thích.

Dư Điềm Điềm lén lén dọn dẹp đống đồ này lại, khi đi ra thấy bên cạnh giếng đúng thật là có một giỏ đào vừa tươi vừa mọng nước, còn Phương Nghị đã gánh một thùng nước đi tắm rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch