Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 130: Gà bao tử heo 4

Chương 130: Gà bao tử heo 4




Người đàn ông tỉ mỉ lại cẩn thận, Dư Điềm Điềm ngửi đi ngửi lại cũng không nghe mùi gì kỳ lạ, lúc này mới yên tâm, lựa lúc Phương Nghị đang tắm nên nhanh chóng múc cho anh một chén cơm chiên đang ủ trong cái nồi.

Khi Phương Nghị đang lau đầu tóc quay vào nhà thì nhìn thấy đối tượng của mình, Dư Điềm Điềm đang bày biện chén đũa ở trên bàn, thấy anh đi vào nên nhăn nhó mặt mày: “Ái chà, sao anh lại không mặc áo thế!”

Phương Nghị nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ, quay đầu qua chốt cái then cửa

“Anh vừa mới tắm xong.”

“Qua đây ăn cơm này, mệt lắm đúng không.” Dư Điềm Điềm có chút xấu hổ nhưng cũng may Phương Nghị đã nhanh chóng tìm cái áo khoác lên nhưng cô vẫn không tránh khỏi việc nhìn thấy cả sáu múi socola chỉnh tề...

Phương Nghị mặc áo xong liền ngồi xuống, đúng là anh có chút mệt, giết heo vốn dĩ là công việc tiêu tốn thể lực, anh từ sáng sớm năm giờ tới chín giờ đã giết hết bốn con heo.

Người đàn ông lùa cơm từng miếng từng miếng lớn, Dư Điềm Điềm lại chuyền cho anh ly nước, Phương Nghị đã nhanh chóng giải quyết gọn lẹ, Dư Điềm Điềm liền đứng dậy dọn chén đũa cho anh.

“Đợi một chút.” Phương Nghị kéo tay của cô.

Dư Điềm Điềm quay người qua, sắc mặt có chút buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng đứng dậy: “Một tiếng sau gọi anh dậy.”

“Hãy ngủ thêm đi.”

“Còn phải ra đồng bắp, còn có con chó trắng nhỏ kia, buổi chiều e rằng phải đến đập Tam Lục một chuyến đấy.”

Lúc này Dư Điềm Điềm mới nhớ đến chuyện của con chó trắng nhỏ, mới sáng sớm Đôn Đôn đã đi dạo cùng với con chó trắng nhỏ kia, đến bây giờ cũng chưa quay về.

Cô không nghĩ ngợi quá nhiều, chỉ muốn Phương Nghị ngủ một giấc thật ngon, cô kéo anh đến bên giường và dùng hai tay ấn vào vai ép anh nằm xuống: “Được rồi, anh mau nghỉ ngơi đi, không cần phải bận tâm nhiều như thế đâu.”

Phương Nghị nhìn cô, khuôn mặt hơi đỏ ửng lên.

Dư Điềm Điềm hơi chậm một nhịp, lúc này mới ý thức được tư thế này của mình có chút không thích hợp lắm, cô ngồi xổm ngay trên đầu gối của anh, trông… cực kỳ khó coi.

Khuôn mặt Dư Điềm Điềm cũng đỏ bừng lên và lập tức muốn rút lui nhưng tiếc là đã muộn rồi.

Người đàn ông ra sức eo lấy eo cô và ôm thật chặt cơ thể cô, đôi mắt Dư Điềm Điềm bỗng chốc mở to lên.

“Quyến rũ anh...sao?”

Dư Điềm Điềm cảm thấy bực mình nên lập tức đứng dậy: “Nói năng linh tinh cái gì thế! Em đi đây, anh thích ngủ thì ngủ, không ngủ thì thôi!” Cô tỏ ra trấn tĩnh ném ra một câu nói đầy khí thế liền cầm đống chén đũa chạy ra ngoài, trên đường đến nhà bếp tim vẫn còn đập rất nhanh, rất lâu sau vẫn chưa bình tĩnh trở lại.

Phương Nghị cũng sôi sùng sục cả lên nhưng anh thật sự quá mệt, vừa bình tĩnh một chút đã thật sự chìm vào trong giấc ngủ, một giấc ngủ tới một giờ rưỡi trưa.

Thịt heo Phương Nghị mang về cũng gần mười mấy cân, Dư Điềm Điềm lập tức lấy muối mang đi ướp lên, còn có phổi heo bao tử heo lòng heo, những thứ mồi nhắm rượu này cô rất thích, chỉ là quá trình xử lý hơi phiền phức thôi.

“Chị cả về rồi sao?”

Chị cả Phương đeo cái giỏ tre đi vào sân nhà họ Phương.

“Ở đâu ra có thịt thế?”

Dư Điềm Điềm đang dọn dẹp bao tử heo liền bị cô ấy nhìn thấy.

“Còn ở đâu nữa chứ, Phương Nghị giúp người ta giết heo mà có đấy.”

“Thằng bé này, ngày nào cũng không biết quan tâm đến sức khỏe của mình.” Chỉ cả Phương thả cái giỏ tre xuống, sau đó cũng đi đến bên cạnh giếng rửa tay.

Dư Điềm Điềm cũng rất xót cho Phương Nghị, càng không dám nói ra chuyện anh đi vào núi giết heo, chỉ thầm suy nghĩ xem nên nấu món gì để tẩm bổ sức khỏe cho anh đây.

Buổi chiều Phương Nghị vẫn thức dậy đi đến cánh đồng bắp còn Dư Điềm Điềm ở nhà hầm bao tử gà.

Gà do tối hôm qua giết sẵn, trong nhà có con gà mái đẻ trứng nên quyết định giết nó để hầm canh, cả con gà được xử lý sạch sẽ, đưa cả con nhét vào trong cái bao tử heo, dùng tăm tre cố gắng miệng lại, sau đó bỏ vào trong nồi luộc sơ, chị cả nhìn thấy cách làm này khá mới mẻ nên đã hỏi vài câu.

“Với cách làm này gà hầm ra sẽ có cảm giác tươi ngon nhưng cũng không vỡ nát, mùi vị hòa quyện với bao tử heo cũng rất tuyệt.”

“Tài nghệ của em tốt thật đấy.” Chị cả cười nói.

Sau khi luộc sơ liền thay nước mới, bỏ gừng và một túi tiêu trắng vào nồi hầm, phải hầm một tiếng đồng hồ cho đến khi thịt gà nát vụn mới thôi, là một món ăn rất phức tạp nhưng mùi vị và dinh dưỡng lại là thứ đỉnh cao.

Khi đến bữa cơm trưa, ai nấy trong nhà đều uống cả một chén lớn, Dư Điềm Điềm đưa toàn bộ thịt trong chén của mình cho Phương Nghị khiến người đàn ông đến tối lại hôn cô thắm thiết, đây mới chính là kết thúc một ngày dài trong sự mãn nguyện và mệt mỏi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch