Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 131: Gà bao tử heo 5

Chương 131: Gà bao tử heo 5




Những ngày sau đó, ngày nào Phương Nghị cũng đi sớm về trễ, trong lòng Dư Điềm Điềm đau lòng cực kỳ, ngày nào cũng thay đổi thực đơn nấu cho anh ăn nhưng mặt của mình thì lại gầy nhom đi.

Buổi chiều ngày hôm đó, phía sân lại vang lên tiếng chó sủa, Đôn Đôn vốn đang nằm ngủ trong chuồng lập tức bừng tỉnh và sủa inh ỏi liên hồi, sau đó chạy vào trong góc khuất của nhà bếp trốn.

Dư Điềm Điềm đang hầm canh: “Chuyện gì thế này?”

Thấy bộ dạng né tránh của Đôn Đôn và tiếng chó sủa bên ngoài, Dư Điềm Điềm đẩy cửa nhà bếp đi vào bên đó, ái chà, không phải con chó trắng nhỏ này thì còn ai chứ

Nói đến con chó trắng nhỏ này cũng khá thú vị, mấy ngày trước Phương Nghị và Dư Điềm Điềm cùng đưa nó về đập Tam Lục, là con chó nhà họ Vương nuôi ở đập Tam Lục, bình thường nhà đó cũng không quản thúc nhiều nên con chó trắng nhỏ cũng có chút hoang dã.

Rõ ràng là con chó cái nhưng lại hung dữ hơn một vài con chó đực nhiều, vả lại chú con này rất đẹp, tên cũng vừa hay tên là Lượng Lượng, con Lượng Lượng thật hình như thật sự nhắm trúng Đôn Đôn, rõ ràng đã đưa nó trở về nhà còn chạy đến thôn Tỳ Bà tìm Đôn Đôn.

Chị cả Phương vốn đang may áo trong nhà nhưng khi nghe thấy động tĩnh cũng đi ra ngoài, vừa nhìn thấy đã nở nụ cười.

“Thằng nhóc này, Tiểu Bạch lại đến sao? Thế thì đến nhà ta ở là được rồi! Để Đôn Đôn sinh ra đám cún con.”

Dư Điềm Điềm bật cười thành tiếng: “Chị cả, người ta tên là Lượng Lượng, không phải tên Tiểu Bạch.”

“Ồ, là lỗi của chị, chị cứ quên mất, ai bảo nó là con chó trắng nhỏ chứ.”

Phương Nghị cũng bước ra khỏi nhà, lúc này hơi bận nên buổi trưa anh thường tranh thủ nghỉ ngơi một lát, đợi thức dậy, buổi chiều còn phải ra đồng làm việc nữa.

“Dậy rồi sao, uống cái này đi.” Dư Điềm Điềm múc cho anh một chén canh.

Phương Nghị có chút đau đầu, đối tượng của anh gần đây đối xử với anh tốt một cách quá đáng, đụng một chút là nấu canh tẩm bổ, uống đến nỗi đêm khuya nóng bừng, khó lòng yên giấc.

“Anh có thể nào không uống...” Phương Nghị có chút muốn từ chối.

Ánh mắt u uất của Dư Điềm Điềm nhìn qua đó, Phương Nghị lập tức bưng một chén lên uống trọn: “Ngon quá!”

Dư Điềm Điềm bĩu môi: “Yên tâm đi! Không uống quá hai bữa nữa đâu.”

“Tại sao?”

“Sắp phải thu hoạch lúa mì rồi, em phải bận rộn dưới đồng rồi.”

Phương Nghị thấy bộ dạng u uất của cô lập tức bị chọc cho bật cười, kể từ khi Dư Điềm Điềm bị phân đến cánh đồng lúa mì thì cô làm gì thật sự phải làm việc chứ, ngày nào cũng là một mình Phương Nghị làm xong công việc của hai người, cô chỉ cần lộ mặt là được.

Thật sự đến ngày thu hoạch thì thật sự có thể để con bé kiêu kỳ này đi sao?

Phương Nghị vừa chuẩn bị đưa tên vô lương này đi ‘dạy dỗ" một phen, bên ngoài cánh cửa khuôn viên đột nhiên vang lên tiếng đập cửa liên hồi.

“Có người không? Có người không?”

Chị cả Phương và Dư Điềm Điềm bị dọa cho một phen, Phương Nghị cũng tối sầm mặt lại: “Để anh đi xem thử.”

Trước kia nhà họ Phương không biết từng bị quấy rầy biết bao nhiêu lần, trong đó đối với tiếng đập cửa này cũng có chút lo lắng thái quá.

Cánh cửa mở ra, là Cẩu Đản của thôn Đông Đầu, Cẩu Đản cả người mồ hôi nhễ nhại chạy đến: “Phương Hoài đánh nhau với người ta đã lăn xuống vực núi rồi!”

Cẩu Đản nói xong, cả nhà đều thay đổi sắc mặt, chị cả ném cái xẻng trong tay chạy đi: “Cậu nói gì! Cậu nói lại lần nữa xem nào!”

“Phương Hoài đánh nhau với người ta rơi xuống vực rồi! Mọi người mau đi xem thử!”

Phương Nghị tối sầm mặt lại lập tức chạy ra ngoài, Dư Điềm Điềm cũng nhanh chóng chạy theo, bà nội Phương run rẩy đi ra khỏi nhà: “Ai? Ai rơi xuống vực núi?”

Chị cả Phương vô cùng nôn nóng, cũng muốn đi theo qua đó nhưng thấy bà nội Phương lại không thể bỏ mặc, chỉ còn cách qua đó an ủi bà: “Bà nội, không có gì, bà ở nhà nhé, cháu qua đó xem thử.”

Nhưng bà nội Phương lại nắm chặt tay của chị cả Phương: “Có phải là Tiểu Hoài xảy ra chuyện không! Có phải không?!”

“Không, không có, bà nghe nhầm rồi...”

“Ăn nói lung tung! Tiểu Hoài của bà, Tiểu Hoài!” Bà nội Phương lập tức chống gậy muốn đi ra ngoài, suýt chút nữa đã bị vấp bởi tảng đá ở dưới chân, chị cả Phương vội vàng dìu lấy, chị ấy gấp đến mức đỏ hoe hết cả mắt.

“Bà nội! Bà ngoan ngoãn đợi ỡ nhà có được không? Tụi cháu sẽ đi xem thử, bà nói nếu bà đi ra ngoài bị vấp phải đầu gối thì tụi cháu phải làm sao đây!”

Chị cả Phương dìu bà nội Phương ngồi trong sân.

Bà nội Phương vừa lau nước mắt vừa la hét: “Tiểu Hoài...Tiểu Hoài của bà...”

“Bà cứ ngồi ở đây, đừng đi đâu cả có được không? Cháu sẽ quay trở về ngay thôi! À, bà đừng đi ra khỏi cửa đấy!”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch