Nói xong chị cả Phương liền quay người rời khỏi sân, trước khi đi còn sợ bà nội ra ngoài nên đã khóa then chốt cửa bên ngoài lại, lại nhờ bà thím nhà bên cạnh trông coi giúp, lúc này mới vội vã chạy vào hướng Cẩu Đản vừa chỉ.
Lúc này Phương Nghị và Dư Điềm Điềm đã đến nơi rồi, khi đến nơi đã có rất nhiều dân làng và con nít đang vây quanh.
“Người đâu rồi?”
Có người chỉ cho Phương Nghị: “Vừa nãy đã lăn từ bên này xuống, đường quá dốc nên không ai dám xuống dưới nhưng Phương Mạn nhà anh vừa mới lăn xuống dưới rồi.”
Vừa nghe thấy chuyện Phương Mạn cũng xuống dưới, Phương Nghị to hết cả cái đầu và lập tức chuẩn bị lăn xuống dưới dốc núi.
“Phương Nghị!” Dư Điềm Điềm cũng chạy qua đó.
Phương Nghị quay đầu qua nhìn cô một cái: “Em ở đây đợi anh, em không được xuống dưới.”
Dư Điềm Điềm muốn khuyên anh nhưng biết mình không thể khuyên được nên chỉ có thể nhìn chằm chằm anh xuống dưới dốc núi, còn mình thì tìm một đứa trẻ có độ tuổi lớn một chút và dặn dò anh đi tìm đại đội trưởng, sau khi đứa trẻ kia ghi nhớ liền gật đầu rồi quay người chạy đi.
Dư Điềm Điềm lại nhìn một vòng và hỏi: “Vừa rồi là ai đánh nhau với Tiểu Hoài nhà chúng tôi thế?”
“Là Trương Tiểu Lỗi! Cậu ta chạy đi rồi!” Một đứa trẻ trong đám đông hét lớn.
Vừa nghe tên Trương Tiểu Lỗi là Dư Điềm Điềm đã biết ngay, đó chẳng phải là con trai của Trương Mẫn Hồng sao, quả nhiên nhà họ Trương không có ai tốt đẹp cả!
Dư Điềm Điềm còn chưa đến tìm người nhà họ Trương tính sổ mà Trương Mẫn Hồng đã qua đây chửi xa xả, có lẽ là Trương Tiểu Lỗi chột dạ quay về nhà, Trương Mẫn Hồng vừa nghe tin con trai mình đánh nhau với Phương Hoài liền chống nạnh chạy qua đây.
“Phương Hoài! Thằng khốn nhà cậu dám đánh con trai tôi sao, cậu qua đây cho tôi!” Rõ ràng Trương Mẫn Hồng vẫn còn chưa biết toàn bộ câu chuyện xảy ra, còn Trương Tiểu Lỗi chỉ trốn ở phía sau, không dám tiến lên trước.
Đến đúng lúc lắm, Dư Điềm Điềm còn bực mình vì không tìm thấy người nhà họ Trương đây.
“Cô hét cái gì chứ! Cô còn dám vừa ăn cướp vừa la làng sao!” Lần này Dư Điềm Điềm cũng không khách sáo, vừa mở miệng ra đã đâm chọt.
Trương Mẫn Hồng vừa nhìn thấy cô cũng bừng bừng lửa giận: “Cô là ai chứ, chẳng qua chỉ là một con câm ở nhờ nhà họ Phương thôi, còn dám lên mặt dạy đời tôi sao.”
“Người ta không phải là câm đâu.” Có một đứa trẻ trong đám đông hét lớn.
“Đúng vậy, vừa nãy còn nói chuyện với bà còn gì.”
Lần này Dư Điềm Điềm cũng không khách sáo nữa và chỉ vào mặt Trương Mẫn Hồng nói: “Cô đến đúng lúc lắm! Con trai nhà bà đã đẩy Tiểu Hoài xuống dốc núi dổi, tôi nói cho Trương Mẫn Hồng cô biết, tốt nhất là Tiểu Hoài không sao cả, nếu như có mệnh hệ gì thì tôi sẽ đi kiện bà, đây là tội cố ý gây thương tích đấy!”
Trương Mẫn Hồng hơi ngơ ngác và quay đầu qua nhìn con trai của mình: “Con đẩy người ta xuống dưới sao?”
Trương Tiểu Lỗi vẫn găng cổ lên cãi: “Là cậu ta ra tay đánh người trước!”
Trương Mẫn Hồng lập tức khôi phục khí thế: “Nghe thấy chưa, là Phương Hoài ra tay trước! Không thấy thương tích trên mặt con trai tôi sao, tôi còn chưa tìm các người tính sổ đấy!”
Dư Điềm Điềm cười lạnh lùng một tiếng và nắm lấy cổ áo của Trương Mẫn Hồng kéo cô ta đến chỉ xuống phía dưới: “Cô qua đây mà xem! Con dốc dựng đứng như thế mà cô còn chưa nhìn thấy tính nghiêm trọng của sự việc sao, tôi thử đẩy cô xuống dưới xem thế nào nhé?”
“Cô muốn làm gì! Cô muốn làm gì! Cô gái đến từ thành phố ra tay đánh người này!” Trương Mẫn Hồng sau khi nhìn con dốc này liền thay đổi hết sắc mặt, lập tức giở tuyệt chiêu của mình ra, vừa la hét vừa khóc lóc.
Dư Điềm Điềm không buông tay và tiếp tục lạnh lùng nói: “Cố ý gây thương tích, nhẹ thì xử đi tù dưới ba năm, còn khiến người khác bị thương nghiêm trọng thì đi tù từ ba năm đến mười năm, tốt nhất cô nên cầu nguyện Tiểu Hoài không sao cả, nếu không đứa con trai cưng của cô phải đi tù mọt gông đấy!”
Nói xong, Dư Điềm Điềm cũng không biết sức lực đến từ đâu mà đẩy Trương Mẫn Hồng ngã nhào xuống dưới đất.
Thật ra cô cũng không biết mình đã ra tay như thế nào, chỉ biết mình thật sự rất tức giận, sống hai đời người cô luôn sống quy tắc chưa từng đánh nhau với ai cả, trước kia có ai động tay động chân với mình cô cũng cố nhẫn nhịn nhưng bây giờ có thể trút nỗi tức giận này thật là sung sướng.
Trương Mẫn Hồng không có văn hóa nhưng khi thấy Dư Điềm Điềm nói chuyện rõ ràng rành mạch, không giống như đang nói đùa nên lập tức bị dọa cho trắng bệch, bị người ta đẩy cũng không kêu gào nữa.
Trong đám đông khi đó có người giúp Trương Tiểu Lỗi đánh nhau cũng bị dọa cho chết khiếp.
Lúc chị cả Phương chạy đến thì thấy cảnh tượng này thì cô ấy cũng dồn cục tức chuẩn bị tìm Trương Mẫn Hồng trút giận, kết quả khi nhìn thấy cảnh tượng này cô ấy cũng không dám tin vào mắt.