Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 133: Gà bao tử heo 7

Chương 133: Gà bao tử heo 7




Dư Điềm Điềm lập tức chạy đến bên cạnh dốc núi liền nhìn thấy Phương Nghị ôm lấy Phương Hoài, còn kéo theo cả Phương Mạn đi lên trên.

“Phương Nghị!” Dư Điềm Điềm lập tức hét lớn lên, Phương Nghị ngẩng đầu lên nhìn cô, Dư Điềm Điềm để ý thấy khuôn mặt và cơ thể anh hình như có những vết thương khá nhỏ.

“Nhanh, mau lấy sợi dây qua đây!”

Chị cả Phương lập tức đi tìm, một lúc sau đã ném sợi dây xuống, vừa đúng lúc đại đội trưởng cũng đưa người đến, một đám đàn ông lập tức chạy lên ra tay giúp đỡ, không lâu sau, Phương Nghị đã ôm lấy Phương Hoài lên trong mồ hôi nhễ nhại.

Dư Điềm Điềm nhìn thấy Phương Hoài nhắm nghiền mắt lại, hình như đã mất ý thức rồi.

Chị cả Phương lập tức đứng không vững loạng choạng lùi lại vài bước và được những người bên cạnh dìu lấy.

“Nhanh! Đưa đến trạm y tế!”

Phương Nghị một giây cũng không chậm trễ, ôm lấy Phương Hoài chạy về phía trạm y tế, Phương Mạn chạy lên phía sau, vừa chạy vừa lau nước mắt, trông rất khó coi.

Cuối cùng đến trạm y tế, bác sĩ trong trạm y tế lập tức kiểm tra sơ bộ cho Phương Hoài, sắc mặt trông rất khó coi: “Có thể là đụng trúng não rồi, phải đưa lên tỉnh thành tiến hành kiểm tra kỹ hơn, còn nữa, cánh tay hình như cũng bị gãy xương rồi, tôi phải xử lý trước đã.”

Người nhà họ Phương lúc này đều rất căng thẳng, Phương Nghị lập tức gật đầu: “Ông hãy xử lý cái này trước, tôi lập tức đi tìm người.”

“Ừ, đi nhanh lên.”

Phương Nghị lập tức quay lưng đi ra ngoài, trước khi đi còn vỗ vỗ vai của chị cả, Dư Điềm Điềm nói với anh: “Đi đi, đừng lo lắng, ở đây có em rồi.”

Phương Nghị gật gật đầu, lúc này cũng không thể lo được nhiều thứ nữa, anh nhanh chóng leo lên chiếc xe đạp đi đến đập Tam Lục tìm người, ở đập Tam Lục có xe kéo, đây là cách đưa Tiểu Hoài đến huyện thành nhanh nhất.

Bên trạm y tế, bác sĩ đã xử lý các vết thương bên ngoài trước, rồi lại kiểm tra một chút các dấu hiệu sinh tồn: “Tạm thời vẫn ổn định nhưng thiết bị điều trị ở thôn chúng ta quá kém, phải mau chóng đưa đến huyện thành mới được.”

Chị cả Phương cũng chịu không nổi bật khóc.

“Xe kéo!”

Phía bên ngoài cửa trạm y tế có người kêu lên, Phương Nghị thật sự dùng tốc độ nhanh nhất mượn chiếc xe kéo ở đập Tam Lục về đây, anh vội nhảy xuống xe và chạy vào trong trạm y tế: “Xe đến rồi! Đi thôi.”

Vị bác sĩ kia cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc: “Tôi sẽ đi cùng với mọi người!”

Dư Điềm Điềm nói với chị cả: “Chị cả, em sẽ đi theo, chị về nhà chăm sóc cho bà nội đi.”

Chị cả Phương cũng muốn đi nhưng trong nhà không có ai cũng không được, còn Phương Mạn cũng khóc lóc đòi đi theo.

“Đừng khóc nữa Tiểu Mạn, hãy theo chị cả về nhà trước, nếu không qua đó cũng chỉ gây thêm phiền phức cho anh chị thôi.”

Phương Mạn khóc lóc gật đầu.

Dư Điềm Điềm và Phương Nghị cùng leo lên xe, chiếc xe kéo nhanh chóng khởi động.

Đợi sau khi lên xe Dư Điềm Điềm mới phát hiện người lái xe ở đập Tam Lục không có ở đây, là Phương Nghị tự mình lái xe kéo nhưng trông kỹ thuật của anh cũng không tệ, khá chắc chắn đấy.

Trên đường đi Dư Điềm Điềm lâu lâu lại nhìn đường, thỉnh thoảng lại quay qua nhìn Phương Hoài.

Rất nhanh chóng đã đến bệnh viện huyện thành.

Trên đường không có trở ngại gì cả, sau khi bệnh viện huyện thành kiểm tra đã nói với họ: “Kết quả kiểm tra sơ bộ là chấn động não, phải nằm viện.”

Cả chặng đường sắc mặt Phương Nghị luôn đanh lại nhưng cũng hành sự rất quyết đoán, khi đón lấy tờ đơn của bác sĩ liền quay người đi nộp tiền, Dư Điềm Điềm gọi anh lại và nhét cho anh một cục tiền.

“Cầm lấy đi, Tiểu Hoài nằm viện rất tốn tiền, khi nào quay về anh hẵng trả cho em.”

Cổ họng Phương Nghị hơi nghẹn ngào, anh không có từ chối ý tốt của cô, quả thực viện phí cộng thêm chi phí thuốc men rất nhanh chóng đã tiêu tốn hết toàn bộ tiền mặt trên người anh.

Chạy đôn chạy đáo tới buổi tối, cuối cùng Phương Hoài cũng thuận lợi nằm trong phòng bệnh.

Kiểm tra hoàn tất, bác sĩ nói với họ: “Cũng may là đưa tới kịp thời nên không nghiêm trọng lắm, nhưng phải điều trị và nghỉ ngơi, mọi người cũng có thể yên tâm một chút rồi.”

Dư Điềm Điềm gật đầu: “Cảm ơn bác sĩ, làm phiền ông rồi.”

Vị bác sĩ kia xua xua tay đi ra ngoài, Phương Nghị vẫn còn ngồi bên đầu giường ngơ ngẩn ngắm nhìn em trai của mình, sắc mặt có vẻ không tốt lắm.

Dư Điềm Điềm đi qua đó vỗ vỗ lên vai anh: “Không sao đâu, chẳng phải vừa nãy bác sĩ đã nói rồi sao, Tiểu Hoài không có gì to tát, nằm viện và nghỉ nhiều sẽ khỏe thôi.”

Phương Nghị gắng gượng cả ngày trời, cuối cùng lúc này cũng để lộ mặt yếu đuối ở trước mặt Dư Điềm Điềm, anh lau mặt mình, khóe mắt cuối cùng cũng có chút đỏ hoe.

“Ừ.”

Dư Điềm Điềm cảm thấy rất đau lòng, nghĩ đến việc cả ngày hôm nay anh cũng chưa ăn cơm, cô lập tức đứng dậy đi đến nhà ăn gọi một suất cơm bệnh viện và mang đến.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch