Phương Nghị vẫn ngồi trước đầu giường không động đậy, Dư Điềm Điềm khuyên nhủ vài câu anh vẫn không nghe, cô phải giả vờ giận dỗi thì Phương Nghị mới cử động và chầm chậm cầm lấy đôi đũa.
“Anh là trụ cột của nhà họ Phương! Anh không ăn cơm thì làm sao có thể kiếm tiền viện phí cho Tiểu Hoài chứ?” Câu nói này của Dư Điềm Điềm đã đánh thức Phương Nghị, anh đón lấy hộp cơm và ăn từng miếng thật lớn, dù bị mắc nghẹn cũng không dừng, Dư Điềm Điềm nhìn thấy rất đau lòng, cô vỗ vỗ lưng anh và rót cho anh ly nước.
“Anh!”
Đột nhiên có hai người bước bào từ phía cửa phòng bệnh, Dư Điềm Điềm quay qua nhìn, không ngờ lại là Đậu Tử và Vương Hoa.
“Chuyện gì thế này!” Đậu Tử nôn nóng đi lên phía trước.
“Dao hai người lại đến đây thế?”
“Tối hôm qua Tiểu Đậu Tử nhà tôi bị sốt nên sáng nay đến bệnh viện huyện thành khám thử, chuyện này, chuyện này rốt cuộc là thế nào.” Vương Hoa giải thích.
Dư Điềm Điềm nhìn Phương Nghị một cái: “Tiểu Hoài bị lăn xuống dưới vách núi, bác sĩ nói bị chấn động não nên phải nằm viện.”
Đậu Tử và Vương Hoa nhìn nhau một cái, rõ ràng họ cũng rất lo lắng, Đậu Tử tiến lên vỗ vỗ Phương Nghị: “Không sao đâu anh, các anh em vẫn luôn ở đây.”
Phương Nghị gật gật đầu bày tỏ sự cảm kích.
Dư Điềm Điềm kéo Vương Hoa đi ra ngoài và đóng cửa phòng lại cho hai người đàn ông nhà họ nói chuyện.
Hai người vừa đi thì Đậu Tử đã lấy ra một xấp tiền từ trong người ra: “Anh, em không mang theo nhiều tiền, anh cứ cầm lấy dùng trước, thiếu tiền thì cứ nói một tiếng, em lại quay về lấy.”
Phương Nghị lắc lắc đầu: “Tiền đủ rồi nhưng có một chuyện đúng là tôi cần cậu giúp đỡ.”
“Anh cứ việc nói!”
“Mấy ngày nay tôi e rằng cũng không thể rời khỏi huyện thành, bên lò giết mổ cậu hãy giúp tôi nói một tiếng, cậu còn nhớ chỗ không?”
“Nhớ! Anh yên tâm, ngày mai em sẽ đi!”
“Ừ, nhớ hành động kín tiếng chút.” Phương Nghị căn dặn.
“Anh yên tâm đi!” Đậu Tử vỗ vỗ vào ngực, biết Phương Nghị không chịu nhận tiền của anh ấy nên nghĩ ngợi một lúc rồi lại bỏ tiền vào túi, nhưng mà khi đi ra ngoài thì đã bảo Vương Hoa đưa tiền cho Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm không thể từ chối được, rồi lại nhìn Tiểu Hoài đang nằm trên giường bệnh, cô nghĩ ngợi, sau đó nhanh chóng đếm kỹ số tiền kia, đợi vài ngày nữa về thôn Tỳ Bà lấy tiền sẽ lập tức trả lại cho họ.
Tiễn Vương Hoa và Đậu Tử rời khỏi, Dư Điềm Điềm quay trở lại phòng bệnh, cô đến bên cạnh Phương Nghị nắm chặt tay anh: “Nghỉ ngơi một lát đi, bên này có giường.”
Phương Nghị lắc lắc đầu, ngược lại bảo Dư Điềm Điềm đi nghỉ ngơi nhưng cô cũng không ngủ được nên quyết định ngồi đó cùng với anh.
Lại một lúc sau, phía trước phòng bệnh vang lên âm thanh ai oán của một cụ già: “Tiểu Hoài, Tiểu Hoài của bà.”
"Bà nội! Sao bà lại tới đây?"
Bà nội Phương được Phương Thu Lan đỡ, phía sau có Phương Mạn đi cùng, đều từ thôn Tỳ Ba lại đây.
Chị cả Phương nói: "Chị không cản được bà nội...Vừa lúc có xe cho đi nhờ, chị nghĩ, thôi thì lại đây nhìn thử xem..."
Phương Nghị giống như sớm đoán được, anh đứng lên đỡ bà nội Phương: "Bác sĩ nói, chấn động não, nhưng không nghiêm trọng, cần năm viện theo dõi, bà lớn tuổi rồi không nên đi tới."
Bà nội Phương đi tới bên cạnh giường của Phương Hoài, lau đôi mắt: "Vậy cháu muốn bà ở nhà lo lắng hãi hùng sao! Bà còn chưa già tới mức đó. Bà tới huyện thành không sao cả."
Phương Nghị trầm mặc, anh không lay chuyển được bà nội cũng chỉ có thể nghe theo.
Chị cả Phương lôi kéo Dư Điềm Điềm đi ra bên ngoài cẩn thẩn hỏi thăm, chị ấy lại đưa cho cô một ít tiền: "Đây là tất cả tiền trong nhà, chị mang hết tới, em xem đủ không?"
"Đủ chị cả, chị và bà nội đừng lo lắng. Bệnh viện chỉ có một cái giường cho người thân, đêm nay..."
Chị cả Phương xua tay: "Chị không quý giá như vậy! Chị ngồi dựa tường là được."
Dư Điềm Điềm có chút chua xót, đúng lức Vương Hoa và Đậu Tử vừa xử lý xong chuyện của Tiểu Đậu Tử liền qua đây, nhìn thấy mấy người chị cả Phương liền lập tức hiểu ra: "Nếu không ngại thì tối nay tới nhà tôi ở tạm đi, nhà tôi còn một phòng trống." Nhà mẹ đẻ của Vương Hoa ở huyện thành, chẳng qua ở ngoại ô, nhưng ít ra cũng có chỗ qua đêm.
Dư Điềm Điềm do dự một chút: "Tôi thương lượng với Phương Nghị một chút."
Kết quả là chị cả Phương và bà nội Phương dẫn theo Tiểu Mạn qua đó nghỉ ngơi, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị vẫn ở lại bệnh viện. Ngày mai để Phương Nghị dẫn bà nội, Tiểu Mạn về nhà, để chị cả ở lại bệnh viện.
Bà nội Phương và chị cả Phương ở lại bệnh viện thêm một lát, trong lúc đó có y tá tới thay thuốc cho Phương Hoài, đến tận bảy giờ hơn Phương Hoài mới tỉnh lại.
"Tiểu Hoài, Tiểu Hoài."
"Bác sĩ, bác sĩ!"
Bác sĩ rất nhanh liền chạy tới, nhìn thấy cậu bé tỉnh lại liền nhẹ nhõm nói: "Có thể tỉnh dậy là tốt, như vậy vấn đề không lớn. Phương Hoài cháu có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?"
Cả nhà đều khẩn trường nhìn cậu bé, Phương Hoài nhấp môi một chút, giọng mềm như bông nói: "Đầu đau..."