Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tiểu Người Câm Phúc Khí Ở Thập Niên 70

Chương 135: Hả giận 2

Chương 135: Hả giận 2




"Đau đầu là bình thường, chấn động não sẽ kèm theo triệu chứng chóng mặt buồn nôn, Phương Hoài, cháu nhìn bác nè, đây là số mấy?"

Bác sĩ làm mấy thí nghiệm nhỏ đối với Phương Hoài, nhìn thấy của cậu bé không có chịu tổn thương não bộ, liền nhẹ nhàng thở ra: "Không có vấn đề gì lớn, người nhà không cần quá lo lắng."

Tâm của Dư Điềm Điềm cuối cùng cũng thở phảo nhẹ nhõm.

Chị cả Phương lau nước mắt: "Bà nội, bà yên tâm đi."

Bà nội Phương gật đầu: "Vậy là tốt rồi, tốt rồi, Tiểu Hoài của bà.."

Tới hơn chín giờ, chị cả Phương kiên trì dẫn bà nội Phương đi theo tới nhà Vương Hoa ở tạm, Dư Điềm Điềm và Phương Nghị vẫn như cũ ở lại bệnh viện.

"Anh ngủ một lát đi." Dư Điềm Điềm nhìn anh nói.

Phương Nghị nhìn chiếc giường dành cho người nhà, anh không chút suy nghĩ liền nói: "Em ngủ đi, anh canh cho."

Dư Điềm Điềm dở khóc dở cười nói: "Thay phiên nhau ngủ."

Phương Nghị muốn mở miệng nói.

"Không được cự tuyệt." Dư Điềm Điềm đã hạ mệnh lệnh với anh.

"Đây vẫn là lần đầu tiên em và anh qua đêm với nhau đấy.” Dư Điềm Điềm vì muốn hòa hoãn không khí cố ý nói giỡn với anh.

Quả nhiên Phương Nghị ngẩng người, trên mặt có chút đỏ.

Dư Điềm Điềm cười: "Được rồi! Tiểu Hoài đều tỉnh, anh cũng mệt một ngày, trước tiên ngủ một lát, qua hai tiếng nữa em gọi anh."

"Em ngủ trước đi, lát anh gọi em." Lúc này Phương Nghị tính tình cố chấp, Dư Điềm Điềm và anh nói mấy lần đều không được, cô đành lên giường ngủ trước.

Sau nửa đêm, Phương Nghị dưới sự yêu cầu kiên quyết của cô cuối cùng cũng mơ màng ngủ được mấy tiếng.

Sáng hôm sau, còn chưa tới bảy giờ, bà nội và chị cả liền tới, Dư Điềm Điềm vốn mua chút đồ ăn sáng ở phía dưới bệnh viện, từ xa đã nhìn thấy họ, cô liền mua nhiều mấy phần, sau đó đi lên.

"Tới sớm vậy, ăn một chút đi."

Chị cả Phương nói: “Điềm Điềm, em nhanh đi nghỉ ngơi đi, hôm nay để chị trông cho."

"Không sao! Tối hôm qua em ngủ rồi." Dư Điềm Điềm đem đồ ăn chia cho từng người, sáng nay tình huống của Phương Hoài không tệ, tinh thần so ngày hôm qua tốt hơn không ít, đâu đầu cũng tốt hơn.

Bác sĩ làm kiểm tra cho Phương Hoài, nói nếu không có gì xảy ra ngoài ý muốn, ngày mai có thể xuất viện, chỉ là vết thương trên cánh tay phải chú ý, không cần tiếp tục nằm viện.

Người nhà họ Phương đều nhẹ nhàng thở ra, sau khi thương lượng xong, quyết định để Phương Nghị đưa Dư Điềm Điềm và bà nội Phương trở về nhà, hôm nay chị cả Phương và Tiểu Mạn trông nửa ngày, buổi chiều Phương Nghị tới thay. Đúng lúc ngày hôm qua mượn máy kéo của đập Tam Lục, hôm nay phải trả cho người ta.

Quyết định xong, Dư Điềm Điềm đỡ bà nội Phương leo lên máy kéo, ba người đi về thôn Tỳ Ba.

"Anh Nghị, chờ Tiểu Hoài xuất viện, cháu nhớ mời người nhà Đậu Tử tới nhà mình ăn cơm, người ta giúp nhà chúng ta rất nhiều." Bà nội sau khi lên xe liền nói.

"Cháu biết rồi, bà yên tâm."

Bà nội Phương gật đầu, lại cầm tay Dư Điềm Điềm: "Đứa bé ngoan, lần này thật vất vả cho cháu, bà nội thật không biết nên nói gì cho tốt..."

Dư Điềm Điềm vỗ mu bàn tay bà nội: "Bà nội, bà đừng khách sáo, cháu không vất vả."

Bà nội Phương thở dài, lại giơ tay sờ đầu tóc của Dư Điềm Điềm, giống một người trưởng bối đau lòng hài tử.

Máy kéo rất nhanh liền chạy tới thôn Tỳ Ba, cửa thôn có rất nhiều người tới nhìn xem náo nhiệt, người nhà họ Trương cũng ở, Trương Mẫn Hồng ngày đó bị Dư Điềm Điềm nói cũng rất sợ hãi, hai ngày hôm nay vẫn luôn nhờ người hỏi thăm tin tức bệnh tình của Phương Hoài, nghe nói thật sự đầu óc bị hỏng, về nhà liền đánh Tiểu Lỗi một trận.

Tuy nhiên bây giờ người nhà họ Phương không có thời gian tìm người nhà họ Trương tính sổ, Dư Điềm Điềm dẫn bà nội Phương về nhà trước, Phương Nghị thì đi trả máy kéo cho đập Tam Lục.

Lửa trong nhà bếp đều lạnh, Dư Điềm Điềm muốn nấu cơm trưa, liền trước tiên đi phòng bếp nhóm lửa, cô tuy biết nấu cơm nhưng lại không biết nhóm lửa, không bao lâu phòng bếp phủ đầy khói, Dư Điềm Điềm liên tục ho khan.

Đúng lúc Phương Nghị trở về, lúc đi tới phòng bếp Dư Điềm Điềm đã thành con mèo hoa.

"Khụ khụ khụ!"

"Nhanh ra đây." Phương Nghị kéo Dư Điềm Điềm đi ra khỏi phòng bếp, anh nhìn cô dở khóc dở cười.

"Nhóm lửa không phải như thế, em đợi anh một lát."

Sau khi Phương Nghị tiến vào, anh liền mở cửa sổ thông khí, hai ba bước liền nhóm được lửa, bồ hóng phòng bếp liền tan.

Anh đi ra ngoài nhìn thấy gương mặt Dư Điềm Điềm dính lọ, cười lắc đầu, anh múc cho cô một chậu nước, lại dẫn cô đi qua rửa mặt.

"Lần sau đợi anh về nhóm lửa cho." Phương Nghị vừa dùng khăn lau mặt cho cô vừa nói.

Dư Điềm Điềm gật đầu, đánh chết cô cô cũng sẽ không đi nhóm lửa nữa. Thật sự không phải là việc đơn giản.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch