Bàn cơm đột nhiên yên tĩnh, chị cả Phương hừ một tiếng: "Đáng đời."
Phương Nghị hỏi: "Vì sao em lại đánh nhau với người ta?"
Trên đầu của Phương Hoài còn quấn băng gạc, cả nhà đều quay lại nhìn cậu bé.
"Trương Tiểu Lỗi nói bậy về nhà chúng ta."
"Nói bậy cái gì?"
Phương Hoài cúi đầu không chịu nói, Phương Mạn bỏ đũa xuống bàn tức giận nói: "Nói chị cả là gái lỡ thì không gả được. Nói anh trai cũng không có người muốn gả làm vợ. Nói nhà họ Phương chúng ta đời này không ngẩng đầu lên được."
Phương Mạn vừa nói xong, trên bàn cơm liền an tĩnh xuống, cô bé bỏ đũa xuống mặt vì tức giận mà đỏ bừng.
Biểu tình Phương Nghị lãnh đạm: "Hai đứa đều nghĩ như vậy?"
"Tất nhiên không phải!" Phương Hoài lập tức ngẩng đầu giải thích.
"Vậy còn muốn đánh nhau? Nó bị thương không? Người bị thương là em." Chị cả Phương trong lòng cũng rất khó chịu, liền buông đũa xuống nói.
Phương Nghị cũng nói: "Nếu em không nghĩ như vậy, còn muốn đánh nhau? Em như vậy vừa lúc đúng ý người khác."
Phương Hoài luôn sợ anh trai, đầu cúi càng thấp xuống.
"Được rồi, ăn cơm đi." Cuối cùng vẫn là bà nội Phương lên tiếng, đề tài này liền kết thúc.
Sau cơm chiều, bà nội Phương gọi Phương Hoài và Phương Mạn vào trong phòng nói chuyện, chị cả Phương rửa chén còn Phương Nghị dọn dẹp trong sân.
"Mấy đứa còn nhỏ, anh đừng nghiêm khắc quá." Dư Điềm Điềm đi tới bên cạnh Phương Nghị khuyên anh mấy câu.
"Từ nhỏ anh cũng đánh nhau, đánh đến vỡ đầu chảy máu, cũng là vì những người đó nói mấy lời không hay về nhà chúng ta. Sau này nghĩ lại anh thấy không đáng." Phương Nghị vừa dọn dẹp vừa nói.
Dư Điềm Điềm đứng ở bên cạnh anh cười nói: "Nhưng không giống nhau, mấy người đó nhất định đánh không lại anh."
Một câu của cô làm Phương Nghị cười, anh dừng lại nhìn cô: "Trong mắt em anh hung dữ như vậy?"
"Bởi vì anh cũng không nhìn anh lúc ban đầu, bộ dạng không cười ít nói quả thực có thể hù chết người khác."
Phương Nghị đi tới, giữ chặt tay Dư Điềm Điềm, "Vậy bây giờ em còn nghĩ như vậy không?"
"Nghĩ cái gì?"
"Cảm thấy anh hung dữ."
Dư Điềm Điềm bĩu môi, cũng không phải là rất dữ dằn...
"Anh đối với em lại tốt một chút, em liền sẽ không cảm thấy anh hung dữ nữa."
Còn phải đối với cô tốt hơn nữa? Phương Nghị nhéo nhéo má cô: "Vậy em còn không phải leo lên nóc nhà lật ngói à."
"Anh..!" Dư Điềm Điềm liền đánh anh, Phương Nghị linh hoạt trốn thoát, rốt cuộc cũng cười.
Nhìn người đàn ông ở trong sân chăm chỉ bận rộn, Dư Điềm Điềm mím môi, Phương Nghị bên ngoài có chút hung dữ, nhưng nếu anh không hung dữ anh không thể bảo vệ được người nhà. Nhưng mọi người cũng không biết, người đàn ông cô nhìn trúng kỳ thực rất dịu dàng lại thiện lương, Phương Nghị tốt như vậy nhất định phải là của cô.
Dư Điềm Điềm chạy tới, thừa dịp người đàn ông không chú ý liền ôm anh từ phía sau, sau đó cô nhanh chóng chạy đi, chạy về phía phòng của cô.
Phương Nghị đứng ở tại chỗ sửng sốt một hồi, đầu óc trống rỗng.
Ngày kế tiếp, sinh hoạt của người nhà họ Phương trở về quy luật bình thường, nhưng người nhà họ Trương bên kia lại vẫn nháo đến gà bay chó sủa.
Trừ bỏ ngày xảy ra chuyện cán con chó, bò của nhà họ Trương không biết vì sao trở tính tình, không chịu tiếp tục ở lại nhà họ Trương, một hai phải đi tới chuồng bò ở, Trương Mẫn Hồng cho ăn cỏ và nước cũng không chịu ăn, kéo đều kéo cũng không chịu về, người trong thôn cũng nhìn chằm chằm người nhà họ Trương chê cười.
"Phương Thu Lan! Phương Thu Lan!"
Trương Mẫn Hồng lại tới chuồng bò náo loạn.
Chị cả Phương lúc trước cũng được xem như là người dễ chung sống, nhưng sau chuyện của Phương Hoài chị ấy vẫn chưa tìm người nhà họ Trương tính sổ, bây giờ lại nhìn thấy Trương Mẫn Hồng lại đây dây dưa, trong lòng chị ấy đã tức giận đến ba trượng, chị ấy ném xuống cỏ trong tay liền đi ra bên ngoài.
"Kêu gì mà kêu? Bà lại muốn làm gì."
"Tôi đến nhìn xem cô rót mê hồn canh gì cho bò nhà tôi."
Chị cả cười: "Chính bà quản không được bò nhà mình bà còn đổ lỗi cho ai. Chỉ có thể nói con bò nhà bà thật đáng thương khi đụng phải người chủ như bà."
Bên ngoài chuồng bò tụ tập không ít người xem náo nhiệt.
"Tức cười. Bò nhà tôi nuôi đã sáu năm. Tôi muốn cử báo với Đại đội trưởng, muốn nhìn xem cô cho bò uống nước gì, cho ăn cỏ gì có hay không bỏ thêm đồ vật."
"Đi đi. Bà đi nhanh đi. Chạy nhanh nha. Đúng lúc nhờ Đại đội trưởng tới phân xử, con trai bà lần trước đẩy em trai Tiểu Hoài tôi còn chưa tính sổ. Tiền ở bệnh viện hai ngày này vừa lúc cần phải trả."
"Nó không có động thủ đánh người sao? Tiểu Lỗi của tôi trên cổ vẫn còn vết đỏ, cô còn không biết xấu hổ mà nói hả."
"Nhìn đi. Mọi người tới phân xử giúp tôi. Người nhà họ Trương rốt cuộc có nói đạo lý hay không, có hay không còn có vương pháp." Chị cả vừa lên tiếng, mọi người liền chỉ trỏ về phía Trương Mẫn Hồng, mấy ngày này bà ta bị chỉ trích liền hóa thành phẫn nộ, bà ta giơ tay lên muốn tát chị cả, lúc trước chị cả luôn nhẫn nhịn khắp nơi, bây giờ cũng không nhịn nữa, liền né tránh, lại tát Trương Mẫn Hồng một cái.