Nói xong Phương Nghị liền đi tới chỗ đám heo con, anh ôm theo một con heo nhỏ nhất, trắng trẻo nhất đưa cho Dư Điềm Điềm.
Dư Điềm Điềm duỗi tay sờ qua, con heo này đang ngủ không nói chuyện với cô được, lông heo trong suốt, nhìn rất đáng yêu.
"Dưỡng thật tốt, có cần em hỗ trợ không?"
"Nuôi heo còn muốn em giúp sao." Đậu Tử cười.
Dư Điềm Điềm lại rất nghiêm túc nhìn vào mắt Phương Nghị: "Kỳ thực nuôi heo cũng không đơn giản, từ thức ăn chăn nuôi đến cách chăm sóc, còn có nếu lúc bình thường sinh bệnh phải cho uống thuốc, đều là một môn học. Cũng không chỉ đơn giản là cho ăn uống là xong."
Phương Nghị nhìn bộ dáng nghiêm túc của đối tượng, anh cũng dần nghiêm túc theo.
"Nuôi heo...Còn có nhiều cái như vậy, ở quê đều không phải tùy tiện nuôi là được sao..." Đậu Tử gãi đầu.
"Cho nên năng xuất không cao, mọi người nhớ lại xem, heo trong thôn có phải hay không thường xuyên chết non, khó sinh, sinh bệnh?"
Lý Đại Toàn và Đậu Tử nghiêm túc nghĩ: "Hình như là có."
Phương Nghị nhíu mày: "Vậy bây giờ nên làm sao?"
Dư Điềm Điềm tới gần anh hơn một chút, thấp giọng nói: "Hôm nào em nghĩ biện pháp tìm cho anh cuốn sách, anh học nhiều một chút là được."
Cuối cùng Dư Điềm Điềm đi dạo ở trại heo một vòng, người ở đây không nhiều lắm tuy nhiên đều là người mà Phương Nghị tin tưởng, có người không biết Dư Điềm Điềm, còn trêu ghẹo hỏi Phương Nghị: "Đối tượng của anh?"
Phương Nghị gật đầu, trong mắt anh lúc nhìn Dư Điềm Điềm hiện lên sự ôn nhu.
Sau khi tuần tra xong, Phương Nghị mang theo Dư Điềm Điềm đi một con đường khác để xuống núi.
"Vì sao không đi đường cũ?"
"Như vậy càng ẩn nấp, không để lại dấu vết."
Dư Điềm Điềm liền hiểu, càng bội phục sự cẩn thận của anh.
Phương Nghị chở Dư Điềm Điềm, đi dạo ở trong núi một vòng, gió núi thổi vèo vèo, thổi bay áo ngắn của Phương Nghị, cô vươn tay, ôm vòng eo phía trước của người đàn ông.
Tấm lưng rắn chắc của người đàn ông cứng đờ, thân hình căng chặt, hai cái đùi máy móc dẫm lên bàn đạp, Dư Điềm Điềm ở phía sau nhấp miệng cười, xe đạp phượng hoàng rất nhanh liền đi ra khỏi rừng cây, ra khỏi chỗ sâu trong núi.
...
"Điềm Điềm. Gà mái lại kêu to, đi xem thử đi."
Sáng sớm hôm nay, Dư Điềm Điềm đang đánh răng ở trong sân, giọng nói của bà nội Phương đã truyền ra từ trong phòng, Dư Điềm Điềm lập tức đáp lời, cô nhanh chóng súc miệng sau đó chạy tới bên chỗ ổ gà.
Hóa ra gà mái nhà họ Phương lần đầu tiên đẻ được năm cái trứng gà, hôm nay ổ gà có sáu trứng.
Dư Điềm Điềm vô cùng hưng phấn, vội vàng đem tin tức nói cho bà nội và chị cả.
"Ai nha, Điềm Điềm em mỗi ngày cho gà ăn bảo bối gì vậy?" Chị cả Phương không tin được tiếp nhận sáu cái trứng gà từ trong tay Dư Điềm Điềm, Dư Điềm Điềm cười: "Là Tiểu Mạn bắt châu chấu cho tụi nó ăn."
"Hóa ra là vậy."
Thực ra không phải vậy, từ khi Dư Điềm Điềm sử dụng bàn tay vàng càng lúc thuần thục, mỗi ngày đều giống như mở ra một thế giới mới, con gà mái mới mua này tính tình rất lớn, Dư Điềm Điềm lăn lộn với nó hơn một tuần mới dỗ con gà đẻ thêm một cái trứng, đương nhiên điều kiện là mỗi ngày con gà mái phải được ăn nhiều hơn một chút.
Có thể ăn có thể đẻ, Dư Điềm Điềm cảm thấy đều tốt.
"Bây giờ là mấy giờ? A Nghị vì sao còn chưa về?"
Chị cả Phương ở bên cạnh giếng múc nước hỏi.
Dư Điềm Điềm chột dạ nhì về phía cửa sân, mấy hôm nay trại nuôi heo mới bắt đầu, Phương Nghị càng ngày càng vội, anh còn phải xuống đất làm việc công điểm, buổi tối trở về anh về nhà ngồi ở bàn cơm đều có thể ngủ gật.
"Chắc là sắp rồi? Mọi hôm đều là lúc này." Dư Điềm Điềm hàm hồ nói.
Cô vừa nói xong, cửa sân bị đẩy ra.
"Gâu gâu."
Phương Nghị còn không có mở miệng nói chuyện, Đôn Đôn liền vội bò dậy khỏi ổ chó, chạy như bay về phía Phương Nghị, chẳng qua, ở khoảng cách ba bước liền dừng lại, ngẩn người, quay đầu liền chạy,
???
Mọi người ở trong sân vẻ mặt mộng bức, lúc này, phía sau Phương Nghị đi ra một thân ảnh màu trắng "Uông."
Mềm mại kêu hai tiếng, hèn gì Đôn Đôn có phản ứng kia, Lượng Lượng lại tới.
Dư Điềm Điềm dở khóc dở cười, cô đi tới đưa khăn cho Phương Nghị: "Sao nó lại tới nữa?"
Phương Nghị nhận khăn lau mặt: "Nhà bên đập Tam Lục ra ngoài có việc, nói muốn nhờ chúng ta nuôi Lượng Lượng mấy ngày, anh liền đồng ý."